Chương 7: Là để nuôi em đó

"Mẹ... sao... tóc mẹ lại bạc trắng vậy? Bố con bắt nạt mẹ à? Hay là có đội phá dỡ nào dỡ nhà mình rồi không đền tiền?"

"Mợ mày, nói vớ vẩn gì thế! Mẹ với bố mày đợi mày tám năm rồi! Mày còn kêu bố mẹ tóc bạc?"

Vệ Lăng ngước mắt lên lần nữa, nhìn thấy Vệ Quân ở bên cạnh đang đỡ Dung Lan, ông cũng già đi nhiều như bà vậy, trong mắt tràn ngập vẻ tha thiết khi mất đi rồi lại có lại.

Trái tim anh chùng xuống.

Tám năm... là thế nào?

Ngoài hành lang vang tiếng bước chân, bác sĩ đeo kính đen quay lại: "Giáo sư Ôn đến rồi!"

Mọi bác sĩ đang vây quanh giường của Vệ Lăng lũ lượt nhường đường, một bóng người cao ráo ngược sáng bước vào phòng.

Khác với các bác sĩ khác, anh chàng này mặc một bộ Âu phục màu đen, cặp chân dài, mạnh mẽ và nhanh nhẹn.

Khi khuôn mặt của hắn dần trở nên rõ nét, Vệ Lăng hơi há miệng, choáng ngu cả người.

Người này... không phải chính là bạn cùng phòng Ôn Chước chưa từng đi học muộn, tan lớp là ngồi tự học, không đánh điện tử, không chơi Đấu Địa Chủ, siêu phàm thoát tục của anh sao?

Nhưng lại không phải là Ôn Chước non nớt, kiêu ngạo và lạnh lùng bẩm sinh trong ấn tượng của anh.

Hắn đã trưởng thành hơn rất nhiều, khuôn mặt mang sức mạnh như một lưỡi dao, thế nhưng đường nét ở mắt lại rất đẹp, làm dịu đi các góc cạnh của hắn, thêm vài phần khiêm tốn.

Điều quan trọng hơn là... rõ ràng vẫn là đôi mắt ấy, cái mũi ấy... nhưng Vệ Lăng nhìn thế nào cũng thấy đối phương rất quyến rũ.

"Ôn Chước... cậu ăn nhiều collagen quá à? Hay là..."

Hay là đi phẫu thuật thẩm mĩ vậy?

Còn chưa nói dứt câu, anh đã bị Dung Lan bịt miệng.

"Thằng ngốc này! Con đang nói vớ vẩn gì thế! Ôn Chước đã phí tâm huyết tám năm mới đưa được con về đấy! Nếu không có Ôn Chước nhà người ta... thì mẹ với bố mày đã chẳng còn hi vọng gặp lại mày nữa rồi!"

Vệ Lăng sững người: "Mẹ à... trước mặt người ngoài, mẹ có thể... đừng gọi con vậy không?"

Thằng ngốc?

Thằng ngốc nhà ai có thể làm thủ khoa khối khoa học tự nhiên?

Thằng ngốc nhà ai có thể trả lời cái đống câu hỏi về vật lí sơ cấp của mấy ông áo trắng kia?

Con đã lớn thế này rồi! Đã không còn mặc quần thủng đũng nữa rồi!

Đừng gọi con là "thằng ngốc" trước mặt người ta chứ! Đặc biệt là trước mặt Ôn Chước!

"Ồ... xin lỗi, trước đây con bảo mẹ đừng gọi con "ngốc" trước mặt người khác, lâu quá mẹ quên mất tiêu!"

... Đừng nói nữa! Xin mẹ đấy!

Vệ Lăng bị Dung Lan làm xao nhãng, nhưng anh nhanh chóng hoàn hồn, anh nhìn Ôn Chước trước mặt thật kĩ, trong lòng thấy chua xót một cách vô cớ.

"Cậu... đi thực tập ở đâu rồi à? Bộ Âu phục này nhìn đẹp trai quá..." Vệ Lăng cảm thán.

Ôn Chước chỉ đứng đó, ngắm nhìn anh mãi, bằng một ánh mắt rất sâu xa, như thể không hề dao động.

Nhưng Vệ Lăng lại cảm thấy ánh mắt của đối phương lướt đến đâu, nơi đấy liền trở nên ấm áp hơn từng chút một, trong không khí thấm đẫm một nỗi mong đợi bị kiềm chế cực độ nhưng lại mạnh mẽ đến mức có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.

Trong lòng Vệ Lăng dâng trào linh cảm về nguy hiểm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!