Chương 6: Quy tắc bẫy ngược

Diệp Ngữ cúi đầu nhìn về phía Vệ Lăng, sau đó hơi cứng người.

Cho dù Vệ Lăng ngủ đông tám năm trước, anh lúc đó cũng đã hai mươi tám tuổi rồi, nhưng mặt mày lại có vẻ đẹp trai anh tuấn của thiếu niên, như thể chưa từng trải qua thử thách tôi luyện của thời gian, vẫn còn ngây thơ tin tưởng vào chân – thiện – mĩ trên đời.

Thế nhưng nhìn kĩ là có thể cảm nhận được một khí chất kiên nghị, quật cường bẩm sinh từ khuôn mặt của anh.

Diệp Ngữ truy cập dữ liệu của kén ngủ đông, thế là có thể nhìn thấy hai tiếng đồng hồ cuối cùng Vệ Lăng đã làm gì.

"Trời ơi... thế mà Vệ Lăng đã từng sửa lại thông tin của tàu thoát hiểm từ xa!"

Năm ấy sau khi giáo sư Tào bị Angela ký sinh, cố ý phá huỷ toàn bộ tàu thoát hiểm, chỉ để lại đúng một cái, dùng mã lập trình phức tạp khoá cứng thông tin nhận dạng Vệ Lăng.

Đáng lẽ ra tàu thoát hiểm chỉ có mình Vệ Lăng dùng được, nhưng anh lại hack được vào hệ thống kiểm soát nhiệt độ ít được chú ý nhất, thay đổi cài đặt của Angela! Đó là Angela – sinh vật có IQ cực cao đó!

Chuỗi mã phức tạp cùng cực đó như thể đang suồng sã cười nhạo Angela – bố mày vĩnh viễn là bố mày nhé!

Diệp Ngữ không nhịn được nhìn về phía Vệ Lăng, anh chàng này rốt cuộc thông minh đến cỡ nào?

Tiếp theo đó, dữ liệu phản hồi lại Vệ Lăng từng mở một tệp ra, tên là "Con Tim Tha Thiết", nhưng chỉ xem có một giây.

"Con Tim Tha Thiết là cái gì?"

Diệp Ngữ vừa mới ấn mở, k*ch th*ch thị giác cực mạnh khiến cô suýt thì xoá sạch các tệp.

"Bộ phim Nhật yêu thích của cậu ấy." Ôn Chước đáp.

Toàn bộ sự tôn trọng và sùng bái đối với Vệ Lăng vốn có lũ lượt sụp đổ trong khoảnh khắc ấy.

"Tôi thấy được anh ấy thích đến mức nào..." Diệp Ngữ nghiến răng nghiến lợi.

Đến chết rồi cũng phải liếc một cái mới nằm vào kén, đúng là chết không khỏi nắng.

"Đợi đã, cô nói cậu ấy chỉ xem đúng một giây?"

Ôn Chước đột nhiên sải bước đến trước bàn phím của Diệp Ngữ, ngón tay lướt như bay, lúc Diệp Ngữ hoài nghi bàn phím cũng sắp bốc cháy, cả bộ phim đột ngột thay đổi định dạng tệp, biến thành một thứ trông như nhật kí nghiên cứu cực kì dài.

Tốc độ đọc của Ôn Chước rất nhanh, Diệp Ngữ căn bản không nhìn rõ nó viết gì, thế nhưng khi Ôn Chước đọc đến đoạn cuối của nhật kí, cô cuối cùng cũng nhìn rõ một câu cuối cùng mà Vệ Lăng để lại:

Ôn Tiểu Tửu, ngoại trừ bản thân tớ ra chắc chỉ còn cậu có thể đọc được nhỉ, chúc cậu mọi sự tốt lành.

Trong nháy mắt, toàn bộ bản nhật kí và bộ phim đó đều bị xoá.

"Tiêu rồi! Đó là nhật kí nghiên cứu của Vệ Lăng!"

Diệp Ngữ vắt óc tìm cách khôi phục bản gốc, nhưng đã bị xoá hẳn rồi, muốn vớt ít vụn cũng chẳng được.

"Rốt cuộc là nhật kí gì vậy! Tại sao phải giấu trong bộ phim vớ vẩn đó! Nếu không nhờ có giáo sư Ôn anh hiểu rõ anh ấy, có khi chẳng ai phát hiện được..."

Diệp Ngữ lập tức vỡ lẽ, nhật kí nghiên cứu của Vệ Lăng căn bản chỉ định cho một mình Ôn Chước đọc.

"Giáo sư, trong đó rốt cuộc là cái gì!"

"Quy Tắc Bẫy Ngược." Ngón tay của Ôn Chước gõ lên trán Vệ Lăng cách một lớp kính thuỷ tinh, "Trí tưởng tượng của cậu ấy luôn luôn dồi dào và phong phú."

Diệp Ngữ tựa như đã nhìn thấy một nụ cười thoáng qua trên môi Ôn Chước một cách lờ mờ.

Cũng như bóng tối dịu dàng nhưng không có kết thúc sau lưng họ.

Ba tháng sau, bệnh viện số Một của trung tâm điều khiển

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!