Chương 50: Tôi không phải thức ăn cho mèo

Vệ Lăng không trêu cậu ta nữa, nói với biểu cảm nghiêm túc: "Tôi dám đọc não Sotsuki, là bởi Sion Kraven bị Ôn Chước tấn công hai lần liên tiếp. Ôn Chước chịu rời khỏi tôi, cũng là vì cậu ấy cho rằng Sion Kraven tạm thời không thể dùng năng lực khống chế tinh thần của y nữa."

Dạ Đồng vò mạnh tóc mình, biểu cảm sầm sì như thể thua 17 18 ván trong game.

"Tôi không dẫn anh đi đâu."

Đây là kết luận của Dạ Đồng.

Vệ Lăng cũng đã dự đoán được trước.

"Thế được thôi, về ký túc, ngủ."

"Anh... anh từ bỏ dễ dàng thế?" Dạ Đồng cứ cảm thấy có điềm.

"Tôi buồn ngủ rồi."

Vệ Lăng tỏ vẻ buồn ngủ, xem ra giáo sư Dương đã tiêu hao quá nhiều tinh thần.

Trong lúc mí mắt anh sắp chùng xuống, mèo nhỏ bỗng giơ móng, vỗ hộp nhỏ kim loại trong túi anh một phát.

Vệ Lăng đột nhiên bừng tỉnh, giờ mới nhớ ra mình cần tiêm thuốc dinh dưỡng.

Anh buồn ngủ quá, mơ màng cắm thuốc dinh dưỡng vào cơ thể, còn chưa ấn dinh dưỡng vào đã sắp thiếp đi, không ngờ mèo nhỏ lại giơ vuốt, vỗ một cái lên trên – dinh dưỡng bèn bị tiêm vào.

Cơn đau nhói khiến Vệ Lăng tỉnh táo, anh nhìn con mèo đó, càng ngày càng nghi ngờ.

Anh xách nó vào lòng mình, véo tai nó.

"Mày nói xem sao mày thần kỳ thế? Chỉ vì IQ của mày cao hơn mèo thông thường ư? Mày biết nhắc tao tiêm thuốc dinh dưỡng, còn biết ấn thuốc dinh dưỡng của tao vào... Có phải mày còn biến hóa thành hình người không?"

Mèo nhỏ lạnh lùng nhìn anh, dường như hơi giận dỗi.

"Ái chà, biểu cảm không vui của mày, sao lại y xì đúc Ôn Chước thế?"

Vệ Lăng kéo tai hai bên nó lên.

Ai dè nó tức giận thật, chân trước không đánh được Vệ Lăng, bỗng nhảy phắt lên, chân sau hung hãn đạp lên mũi anh.

Vệ Lăng không ngờ nó động tác nhanh đến thế, anh ngả ra sau, bèn nằm xuống gối.

Không ngờ mèo nhảy tới, hai chân trước đáp thẳng lên vai Vệ Lăng, trợn mắt nhìn anh.

Vệ Lăng trố cả mắt, mình coi như bị một con mèo đè xuống ư?

Ngay cả Dạ Đồng ngồi bên cạnh cũng bật cười.

Đừng tưởng Vệ Lăng điếc, không hiểu Dạ Đồng đang cười nhạo.

"Cậu cười gì?" Vệ Lăng khó chịu.

"Tôi cười anh chắc chắn không dậy được." Dạ Đồng vui sướng trên nỗi đau của người khác.

"Sao có thể..."

Vệ Lăng đang định ngồi dậy, mới phát hiện ra con mèo bé thế này, lấy đâu ra sức lực, đè cứng anh.

"Anh dậy cho tôi xem nào!" Dạ Đồng cười đến mức vai run bần bật.

Vệ Lăng vỗ chân trước của con mèo: "Tao bảo này... mày đừng cậy mày khác các con mèo khác để bắt nạt tao. Tao cũng nóng tính đấy! Không tin mày đi hỏi chủ nhân Ôn Chước của mày mà xem!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!