Ánh sáng mờ mờ của những vì sao xa xăm đáp trên má người đàn ông đó, khác hẳn Diệp Ngữ lần đầu chấp hành nhiệm vụ, hắn chẳng tò mò tí nào đối với mọi thứ trên mặt trăng.
Tàn tích của cơ sở trên mặt trăng chiết xạ ánh sáng lạnh lẽo của kim loại, giống như sắc mặt của hắn ta vậy.
Từ đầu đến cuối hắn vẫn nhìn chăm chú vào khoang y tế.
Thế nhưng Diệp Ngữ lại chú ý đến ngón tay của hắn đã quắp lại, đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được dao động về cảm xúc của hắn trong suốt ba năm từ khi quen hắn đến nay.
Lúc này, trung tâm kiểm soát liên hợp phát tin khẩn cấp.
"Chú ý, Mồi Lửa 1! Chú ý, Mồi Lửa 1! Sau ba phút nữa tàu vũ trụ của Noah cũng sẽ đến mặt trăng! Các cậu phải nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ và rời khỏi đó ngay!"
Diệp Ngữ hít sâu một hơi, trái tim đập mạnh đến nỗi muốn nổ tung.
Từ "Noah" khiến người bình thường liên tưởng đến "Con tàu của Noah" ngập tràn hi vọng, thế nhưng lúc này Diệp Ngữ chỉ nghĩ đến "nhiệm vụ thất bại", "tai hoạ" và "chết chóc".
Cô phải tăng tốc độ kết nối!
Cô được chọn, ngoại trừ các điều kiện phù hợp với phi hành gia ra thì còn có tố chất tâm lí bình tĩnh trước nguy hiểm của cô.
"Giáo sư, em cần 15 giây điều chỉnh góc độ hạ cánh."
Họ vừa khéo đáp xuống cạnh khoang y tế, nếu không phải do tàu vũ trụ của "Noah" đuổi theo, thì cô sẽ có đủ thời gian để điều chỉnh góc kết nối.
Người đàn ông ngồi bên cạnh vẫn luôn im lặng đột nhiên đứng dậy bỏ đi.
"Giáo sư Ôn! Thầy định đi đâu!"
"Tôi sẽ đẩy khoang y tế lên."
Nói xong, Ôn Chước liền rời khỏi buồng lái, đi thay đồ phi hành gia.
"Giáo sư Ôn! Thầy định làm gì vậy! Khoang y tế có trọng lượng là 3,6 tấn, dù cho trọng lực của mặt trăng chỉ bằng một phần sáu của trái đất..."
"Diệp Ngữ, cô không có ba phút đâu."
Giọng nói lạnh lùng của Ôn Chước phát ra từ tai nghe.
"Gì cơ?"
"Bởi vì không cần hoàn toàn hạ cánh, chỉ cần vào tới tầm bắn, tàu của Noah sẽ khai hoả về phía chúng ta ngay. Hơn nữa chỉ cần tách kén ngủ đông trong khoang y tế ra là được."
Cửa khoang mở ra, Ôn Chước nhảy bật lên, ba bước đã đến khoang y tế.
Hắn dùng hai tay túm phần đỉnh của khoang y tế, dùng lực toàn thân, phần đỉnh đủ sức chống lại thiên thạch va đập phát ra tiếng kêu khẽ.
Diệp Ngữ ngây người ra, cô không nhìn thấy vẻ mặt của Ôn Chước, nhưng cô biết để tách rời đỉnh của khoang y tế, người bình thường dù nứt xương toác thịt cũng chưa chắc đã làm được.
Thế nhưng, Ôn Chước không phải người bình thường.
"Cảnh báo! Cảnh báo! Vị trí đã bị tên lửa chốt, dự kiến ba mươi giây nữa sẽ phát nổ!"
Trái tim của Diệp Ngữ thắt chặt đến nỗi thần kinh đau đớn, hơi thở bị tắc nghẹn trong lồng ngực, nghìn cân treo sợi tóc!
"Giáo sư Ôn thầy mau quay lại đi! Tên lửa..."
"Mở cổng nối, khởi động tàu!"
Giọng nói mạnh mẽ nhưng không hề hoảng loạn vang lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!