Vệ Lăng sán đầu lại gần ngắm nó, thần thái này quả là càng nhìn càng giống Ôn Chước... quả nhiên người nào mèo nấy.
"Bốp!" Vuốt mèo lại vỗ một phát lên mặt Vệ Lăng.
Đương nhiên vẫn dùng đệm thịt của nó, không thò móng ra làm Vệ Lăng bị xước.
Thực ra vỗ cũng rất thoải mái.
"Mày đánh tao phát nữa xem?"
Vệ Lăng sán mặt lại gần, cằm mèo hơi ngước lên, Vệ Lăng có thể mường tượng nó nói bằng giọng điệu của Ôn Chước: "Cậu không phải đồ ngốc đấy chứ?"
Thế là vuốt mèo làm ba phát liền.
Dạ Đồng suýt thì không nghe nổi nữa: "Tôi bảo này Vệ Lăng, không phải anh có sở thích đặc biệt gì chứ?"
"Liên quan gì đến cậu?"
"Hầy, giáo sư Ôn về sẽ thỏa mãn anh!"
"Cút!"
Dạ Đồng cười hì hì, tiếp tục làm một thiếu niên nghiện điện tử.
Vệ Lăng ôm mèo vào lòng mình, nựng thêm một lúc lâu, rồi bỗng hỏi: "Bây giờ mấy giờ rồi?"
"Mười một giờ rưỡi. Anh còn không mau ngủ đi? Cẩn thận không cao được!" Dạ Đồng nói.
"Hình như tôi mãi không nghe thấy tiếng giáo sư Dương về." Vệ Lăng nhìn ra ngoài cửa sổ, nheo mắt.
Mèo nhỏ vẫn luôn bị anh ôm trong lòng như giận dỗi, chân trước đẩy mạnh anh một phát, bèn nhảy ra khỏi lòng anh. Nó cách lớp chăn, men theo chân Vệ Lăng thong dong đi xuống cuối giường.
Xung quanh là bầu không khí lạnh lùng.
Vệ Lăng bắt được đuôi nó, buồn cười nói: "Tao lại làm gì chọc giận mày rồi? Mày bảo xem lúc thì mày gần gũi với tao, lúc thì lại tỏ vẻ, là một con mèo, mày không thấy mình rất phiền phức rất kiêu kỳ ư?"
"Nó không phải mèo bình thường đâu." Dạ Đồng cười khẽ.
"Đúng, nó là mèo Ôn Chước nuôi mà – nóng nảy ghê!"
Vệ Lăng vừa dứt lời, con mèo bèn đi tiếp mạnh hơn, móng nhỏ kéo chăn, ra chiều chết cũng không ngoảnh đầu.
"Ôn Chước có đặt tên cho con mèo này không?" Vệ Lăng hỏi Dạ Đồng.
"Không phải "Phú Quý" thì là "Vượng Tài" thôi?" Dạ Đồng đáp.
"Hả? Phú Quý? Vượng Tài? Cậu chắc chứ?" Vệ Lăng hoài nghi liếc nhìn con mèo, nó cũng không cố đi tiếp nữa, mà nằm bò xuống, mặc cho Vệ Lăng kéo nó về.
Vệ Lăng dụi mặt nó: "Mày bảo xem mày tên gì? Chắc chắn không phải Phú Quý Vượng Tài đâu!"
"Cũng phải, hình như đó là tên chó." Dạ Đồng cuối cùng cũng phát hiện ra.
Vệ Lăng vừa ôm mèo, vừa gọi điện thoại cho giáo sư Dương.
Sau vài tiếng, vẫn không có trả lời.
Vệ Lăng gọi thêm vài cuộc, vẫn không ai nghe máy.
"Dù giáo sư Dương đang trên lớp... thấy điện thoại của tôi chắc cũng sẽ nghe."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!