Dạ Đồng nghi ngờ nhìn Vệ Lăng: "Chỗ này cách bãi đỗ xe của trường rất xa. Xa thế mà anh nghe thấy được?"
"Chẳng phải đi xem là biết à?"
Kể từ khi năng lực của Vệ Lăng xuất hiện từng chút một, lúc không để ý anh sẽ đột nhiên nhìn thấy hoặc nghe thấy một số thứ mà bình thường không chú ý được.
"Thế đi thôi." Dạ Đồng hất cằm.
Vệ Lăng gọi to: "Wendy!!"
Wendy phát ra tiếng kêu ong ong, lăn đến trước mặt Vệ Lăng.
Ngay sau đó, anh giẫm lên xe tự cân bằng, lao thẳng đi trong hành lang.
"Vệ Lăng! Đây là trường học! Cẩn thận đừng đâm phải người khác!"
Tiếng hét của giáo sư Dương bị Vệ Lăng phớt lờ.
"Thế... giáo sư Dương, tôi phải bảo vệ thằng cha đó, đi trước nhé!"
Dứt lời, Dạ Đồng cũng phóng đi.
Hai người vừa nãy còn ở trước mặt mình đều biến mất trong nháy mắt.
Giáo sư Dương nhắm mắt thở dài.
Bãi đỗ xe trường đã chật ních, vài giảng viên đang giữ trật tự.
"Ở đây chẳng có gì xem đâu... Mọi người nên làm gì thì làm đi!"
"Các cô cậu viết xong luận văn chưa? Đứa nào cũng rảnh rỗi hóng hớt thế à?"
Các sinh viên lùi lại mấy bước, trên mặt là biểu cảm sợ hãi.
"Đấy là Noah đúng không? Chắc là bị Noah lây nhiễm mới thành ra thế phải không?"
"Có phải Noah còn ẩn nấp trong thành phố mới "Lightyear" của chúng ta không?"
"Mình sợ quá!"
Vệ Lăng quay một vòng lớn, dừng bên ngoài đám đông.
"Làm ơn tránh đường! Cho tôi qua." Vệ Lăng tách đám đông đứng xem chật cứng ra.
"Là thầy Vệ! Thầy Vệ đến rồi!" Một sinh viên từng xem Vệ Lăng chơi bóng hôm nay gào lên.
Bảo vệ trường giữ trật tự ở hiện trường không cho Vệ Lăng đi qua.
"Đừng hóng hớt nữa! Không thấy chỗ chúng tôi hỗn loạn quá rồi à?"
Vệ Lăng thở dài, mò mẫm trong túi áo hồi lâu, mới móc ra một tấm thẻ công tác tạm thời nhăn nhúm, đó là mở vào lúc đi thăm "Đại Sư" lần trước, đã quá hạn.
Nhưng bảo vệ vừa nhìn tấm thẻ đó bèn giật thót mình, cộng thêm biểu cảm lãnh đạm của Vệ Lăng, họ lập tức nhường đường cho anh.
Vừa bước một bước, gáy áo Vệ Lăng đã bị túm lại.
Giọng Dạ Đồng vang lên bên tai: "To gan đấy, không có quan chấp hành bên cạnh, anh không sợ vật ký sinh của Noah bỗng xông ra, ăn trọn anh à?"
Vệ Lăng lập tức lùi lại một bước, ra dấu "mời cậu".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!