Chương 47: Tên của anh - Dương Mặc Băng

Vệ Lăng vừa nhìn bèn nhận ra đối phương.

"Ai da! Giáo sư Dương! Đây mới là giáo sư chính hiệu này!"

Các sinh viên vừa nghe bèn lũ lượt ngoái đầu, trên mặt lập tức làm biểu cảm ngưỡng mộ.

Giáo sư Dương vừa mỉm cười đi tới, vừa vuốt tóc ướt mồ hôi trước trán ra sau gáy, lập tức sức quyến rũ của đàn ông trưởng thành chinh phục mọi sinh viên.

"Chào buổi tối, thầy Vệ."

Giáo sư Dương cố tình nhấn mạnh hai chữ "thầy Vệ".

"Ha ha, giáo sư Dương chơi bóng xong rồi à?"

Lúc trước trên trực thăng xem không đủ rõ, Vệ Lăng chẳng hề khách sáo, khen ngợi giáo sư Dương từ đầu đến chân một lượt.

Giáo sư Dương hào phóng cho anh xem, còn ném bóng rổ cho anh.

"Thầy Vệ, làm một ván đi."

"Giáo sư Dương thể lực khỏe thật. Tôi nhớ hôm nay lúc hơn ba giờ chiều, anh đã chơi bóng rồi. Bây giờ đã bảy giờ tối, anh vẫn chơi được à?"

Giáo sư Dương cười: "Thể lực tôi tiêu hao rồi, sức khỏe của thầy Vệ cũng khôi phục chưa được bao lâu, thế không phải khá công bằng ư?"

Vệ Lăng cười ném trả bóng vào lòng giáo sư Dương: "Coi thường tôi là phải chịu khổ đấy."

"Đương nhiên tôi biết coi thường cậu sẽ chịu khổ rồi."

Hai người đến sân bóng rổ.

Đại học Công Nghệ Liên Hợp xây dựng rất chất lượng, sân bóng rổ buổi tối được chiếu sáng rạng rỡ.

Vừa nghe nói giáo sư Dương định chơi bóng rổ với học giả thỉnh giảng mà giáo sư Ôn bầu bạn không rời nửa bước, rất đông sinh viên đều xúm lại.

Kể từ sau khi rời khỏi cơ sở y tế, Vệ Lăng chưa được chơi bóng rổ lần nào.

Thú vị, thú vị thật.

Vệ Lăng hạ thấp trọng tâm, hai người nhìn nhau.

Anh mang bóng vượt qua giáo sư Dương, ánh mắt của các sinh viên đều tụ tập ở đây, động tác của giáo sư Dương nhanh nhẹn đến mức khiến Vệ Lăng ngạc nhiên, bị dẫn trước trong nháy mắt, giáo sư Dương nhảy lên cao, ném ba điểm vào rổ.

"Á!! Á!! Giáo sư Dương đẹp trai quá!"

"Giáo sư Dương! Giáo sư Dương!"

"Đức trí thể mỹ phát triển toàn diện!"

Vệ Lăng bị sét đánh trúng, "đức trí thể mỹ phát triển toàn diện" qué gì!

Lần này là giáo sư Dương cầm bóng, Vệ Lăng phòng thủ.

Y lắc mình, Vệ Lăng còn không được chạm tới bóng, giáo sư Dương đã vượt qua, hơn nữa lại được điểm.

Tiếng vỗ tay nổi lên tứ phía.

Sau vài vòng nữa, giáo sư Dương liên tục K. O Vệ Lăng.

Vệ Lăng dùng mu bàn tay lau mồ hôi trên mặt, không kìm được nói: "Trước đây chắc chắn tôi từng đắc tội anh trên sân bóng! Bây giờ tôi cảm nhận được h*m m**n báo thù nồng nặc của anh!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!