Vệ Lăng bắt đầu chống cự, hai tay anh chống ở mép giường bệnh, gồng sống lưng mình, không chịu lại gần đối phương.
"Tôi không thích bóng bầu dục, tôi thích cờ vua."
Đối phương dựa sát tai Vệ Lăng, giọng nói nhẹ nhàng như một giấc mơ.
Mạch máu trên trán Vệ Lăng sắp nổ tung, anh thật lòng không ngờ Sion Kraven lại thông qua "Đại Sư" để xâm nhập mình.
"Có phải Ôn Chước còn bảo em, nếu em rơi vào tay tôi, tôi sẽ lây nhiễm em bằng cách khiến em cực kỳ ngượng ngùng?"
Thả tôi ra!
"Thực ra, em đã bao giờ nghĩ đến việc vào xem đầu Ôn Chước chưa? Hắn chỉ có đáng sợ hơn tôi thôi. Tôi đánh giá cao em, trân trọng em, chắc chắn sẽ đối xử dịu dàng với em. Còn hắn..."
Đừng nghe y nói bậy, y là Noah!
Y là Noah!
Mỗi câu y nói đều tồn tại để lung lạc mình.
Lần trước Sion Kraven chế tạo ra khung cảnh kén ngủ mặt trăng, định bẫy Vệ Lăng, lúc thất bại thậm chí còn muốn b*p ch*t anh trong thế giới nhận thức!
Tên này bảo mình dịu dàng, đúng là nhảm nhí!
"Ôn Chước à... điên cuồng muốn mỗi một tế bào của em vỡ toạc vì hắn, từng chút sức lực của em giãy giụa vì hắn, mỗi lần hít thở của em đều kiệt sức vì hắn... Tôi cần em tái sinh, còn hắn lại muốn hủy diệt."
Đừng nghe lời y! Đừng nghe lời y!
"Vì chỉ có hủy diệt em, hắn mới không cần lo lắng em sẽ bị người khác cướp mất."
Câm mồm! Cút ra khỏi thế giới của tôi!
Vệ Lăng nghiến răng nghiến lợi, giọng nói lạnh lùng của Ôn Chước vang lên bên tai anh: "Tập trung, Vệ Lăng."
Thế giới hỗn loạn như bị hố đen hút vào, rời xa nhanh chóng.
Bên tai dần vang tiếng thiết bị y tế, một bàn tay bịt mắt Vệ Lăng, đằng sau anh là lồng ngực ai đó, vững vàng mà điềm tĩnh.
"Tôi bẫy được y rồi." Giọng Ôn Chước khiến Vệ Lăng bình tĩnh.
Nhịp thở của Vệ Lăng từ từ trở nên đều đặn và thả lỏng.
Quả nhiên, là Sion Kraven lợi dụng "Đại Sư" để xâm nhập anh.
Nguy hiểm quá, nếu không nhờ có Ôn Chước ở đây, có thể anh...
"Có thể gì? Em tưởng thế là kết thúc rồi ư?"
Giọng Sion Kraven ở ngay bên d** tai anh.
"Em có biết, khi Ôn Chước phát hiện ra tôi để lại dấu vết trong đầu em, hắn nghĩ gì không?"
"Vệ Lăng, cố gắng thêm lát nữa. Đừng để y mê hoặc." Giọng Ôn Chước ngay gần bên tai.
Vệ Lăng đột nhiên vỡ lẽ, lúc này nhận thức của Sion Kraven đã từ chỗ "Đại Sư" thành công tiến vào não mình.
Anh không có kinh nghiệm chống cự ngăn cản, đành hy vọng Ôn Chước mau chóng đuổi đối phương ra ngoài.
Mồ hôi lạnh từ trán Vệ Lăng rơi xuống, một lúc nào đó, Vệ Lăng phát hiện ra "Đại Sư" trên giường bệnh đã biến thành Ôn Chước mặc Âu phục màu đen từ lúc nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!