Phòng khách sạn cao cấp quá.
Cửa sổ lớn sát sàn, đến đêm là ánh sao và mặn nồng hòa quyện phản chiếu.
Giường siêu lớn hình tròn, ném một hạt đậu cũng nảy lên được, không làm gì trên đó mới là phạm tội thật sự.
Ôn Chước điềm tĩnh đi tới trước cửa sổ sát sàn, điềm tĩnh ngắm bên ngoài cửa sổ.
Tên này lương cao, đối với hắn tiền chỉ là con số mà thôi.
Tắm một phát, hai người cộng lại cùng lắm chỉ hai tiếng đồng hồ, hắn còn chọn phòng xa hoa.
Bạn bảo xem thế này làm sao mà lễ tân khách sạn không hiểu nhầm cho được.
"Cậu tắm trước hay tớ tắm trước?" Vệ Lăng hỏi.
Sau khi hỏi, anh cảm thấy câu này nghe rất quái dị, chẳng phải đây là đối thoại khi hẹn ch*ch ư?
"Ai thối hơn thì tắm trước." Ôn Chước đáp.
Được đấy, đương nhiên là tớ thối hơn rồi.
"Quần áo thì sao?"
"Tôi bảo khách sạn mua cho chúng ta rồi, lát nữa sẽ mang tới."
"Thế được, tớ tắm trước nhé."
Vệ Lăng quay người định tìm áo choàng tắm, rồi trố mắt.
Phòng tắm của khách sạn này là dạng mở!
Giữa phòng tắm và phòng ngủ chỉ cách nhau một bức tường – một bức tường trong suốt.
Nhất định là có rèm có thể hạ xuống được!
Vệ Lăng thử hết một vòng mọi nút trong phòng tắm, đèn đủ màu sắc sáng bảy tám lần, có điều không có rèm hạ xuống.
Anh không có sở thích tắm công khai!
Lưng Vệ Lăng sắp túa mồ hôi.
"Cậu còn làm gì đấy? Cổ không thấy khó chịu à?"
Ôn Chước quay người nhìn Vệ Lăng.
"Ờm... ờm... tớ đang tìm rèm."
"Không tìm được rèm thì lẽ nào không tắm được?" Ôn Chước hỏi ngược.
"Tớ... tớ thấy ngượng lắm."
"Ngượng?" Ôn Chước chau mày, "Tôi đã bảo cậu đừng đọ kích cỡ với bất cứ ai mà."
"Cái gì? Tớ có đọ đâu!"
Trong vô thức, mặt Vệ Lăng đỏ bừng.
"Không đọ thì tốt. Bởi cơ bản là cậu không thể nào thắng được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!