Thế giới được phân tích tốc độ cao đó đột nhiên khôi phục tốc độ ban đầu, Vệ Lăng thở phào nhẹ nhõm.
"Giỏi quá..."
Đây là lời cảm thán chân thành thốt ra từ sâu trong lòng Vệ Lăng.
"Ừm." Ôn Chước gật đầu, xem ra hắn cực kỳ hài lòng với màn thể hiện của Dạ Đồng.
"Thế cậu thì sao? Trình độ của cậu thế nào?" Vệ Lăng rất tò mò châu đầu vào.
Ôn Chước ngoảnh mặt cụp mắt, nhìn rất dịu dàng.
"Cảnh tượng sẽ rất khó coi, cậu chắc chắn muốn xem chứ?"
Vệ Lăng sững sờ, nhớ tới lần ở trung tâm xét nghiệm liên hợp, Ôn Chước tay không bắt được viên đạn, búng nhẹ một cái bèn bắn nát đầu Cao Hoa.
Đừng xem thì hơn.
Chưa đến nửa tiếng đồng hồ, buổi thử bắn hôm nay đã kết thúc toàn bộ.
Dạ Đồng ngáp một cái, lấy lại điện thoại từ chỗ Vệ Lăng.
"Lại phải quay về cái chỗ ngột ngạt chết đi được đó rồi. Giáo sư... khi nào tôi mới được đổi gió!"
Biểu cảm của cậu ta nom quả là hơi đáng thương.
"Vụ này cậu phải hỏi giám đốc Châu." Ôn Chước đáp.
"Không phải anh định dạy Vệ Lăng tập bắn ư? Tôi có thể tập cùng!"
Ôn Chước đáp: "Cậu ấy mà mãi không thể bắn trúng cậu, thì sẽ mất hứng thú với việc bắn súng. Cậu không phải một người tập cùng tốt."
Lúc này Liên Vũ và Hà Liễm đi tới.
"Ai da, Dạ Đồng! Đêm dài chậm rãi, cậu phải về giữ chốt đi chứ!"
Dạ Đồng quay người lại, nói rất lạnh lùng: "Có tin tôi nhét kẹo m*t màu cam vào mồm cậu không?"
Liên Vũ lập tức ngậm chặt miệng không nói gì nữa.
Với tốc độ của Dạ Đồng, Liên Vũ vừa hé miệng là sẽ ăn phải kẹo m*t vị phân mèo ngay.
Hà Liễm cười nói: "Vệ Lăng, bắn súng rất quan trọng. Anh mà vượt qua bài kiểm tra, là được mang súng rồi."
"Ừm, cảm ơn."
Liên Vũ nói ngay: "Cho Vệ Lăng súng? Sao tôi cảm thấy người bị nguy hiểm là chúng ta nhỉ! Đến lúc đó anh ấy không bắn trúng quái thú, không bắn trúng cả Noah, ngắm thẳng đồng đội..."
"Chỉ có mình cậu mới bị bắn trúng thôi." Dạ Đồng đảo mắt nhìn Liên Vũ, bộ dạng tang tóc, trở về phòng điều khiển máy chủ của tường phòng thủ.
Chưa được bao lâu, người trong chỗ tập bắn đều đi hết, chỉ còn Ôn Chước và Vệ Lăng.
"Đi thôi, đi xuống."
Vệ Lăng kéo Ôn Chước: "Tớ bảo này... Cậu sẽ không thả quái thú ra ngay khi mới bắt đầu chứ?"
"Đến súng cậu còn chưa chạm vào, đã muốn bắn quái thú rồi à?" Ôn Chước hỏi ngược.
Vệ Lăng rốt cuộc cũng được thở phào nhẹ nhõm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!