"Cậu đang nghĩ lung tung gì thế? Cột điện đau đấy, biết không?"
Ôn Tiểu Tửu đang cười nhạo anh ư?
Giọng điệu hơi rướn lên đó, đừng tưởng anh không nghe ra!
"Người đau là tớ! Không phải cột điện!"
Không biết có phải chột dạ hay không, Vệ Lăng cứ cảm thấy câu "nghĩ lung tung" của Ôn Chước có ẩn ý khác.
Không thể nào!
Dù ông đây "nghĩ lung tung", cũng là do tớ áp đảo quá khiến cậu không thể chống cự! Sao có thể bị cậu đè ra bắt nạt trong phòng thay đồ được!
"Ồ, thế thì xin lỗi." Ôn Chước nói.
"Cậu... cậu xin lỗi gì cơ?"
Lẽ nào mình bảo "sao có thể bị cậu đè ra bắt nạt trong phòng thay đồ được" bị Ôn Chước đọc não?
"Xin lỗi đã không chú ý đến người đau là cậu." Giọng Ôn Chước vẫn thản nhiên.
Nhưng Vệ Lăng nghe thế nào cũng cảm giác trong giọng đối phương có ý cười.
Hai người trở về phòng ký túc, Vệ Lăng nằm lên giường, chẳng buồn ngủ tẹo nào.
Ôn Chước thì nằm rất ngay ngắn, chẳng nhúc nhích, cũng không biết có phải ngủ rồi hay không.
"Thế nếu tớ dùng năng lực của mình quá mức, đột nhiên ngất xỉu, vấn đề này... có cách giải quyết không?"
Vệ Lăng ngủ bao lâu, giờ muốn ngủ cũng không ngủ được nữa, bèn kiếm việc tán gẫu.
"Tôi đã kể cho giám đốc Châu tình huống này, chúng tôi nghĩ có thể sửa thành phần dinh dưỡng mà chủng lai dùng để thỏa mãn nhu cầu năng lượng của đại não cậu." Ôn Chước đáp.
"Ò. Thế vất vả cho đội nghiên cứu thuốc dinh dưỡng rồi."
Vệ Lăng đang định trở mình, chợt nghĩ đến một vấn đề khác.
"Không phải tớ ngất ở sân trượt băng ư? Thế tớ về kiểu gì?"
"Tôi mang cậu về."
"Tớ biết chắc chắn là cậu mang tớ về mà! Nhưng cậu mang tớ về kiểu gì? Lái ô tô? Trực thăng? Hay là..." Trong lòng Vệ Lăng có một linh cảm không được lành.
"Tôi bế cậu về." Ôn Chước đáp.
"Cậu bảo bế... bế tớ về... lái xe đến ký túc xá của chúng ta rồi bế tớ lên? Hay là..."
"Lái xe đến bãi đậu xe của trường, rồi bế cậu vào."
Vệ Lăng sắp phát điên: "Cậu bế tớ vào! Lượn một vòng trong trường! Thế không phải là rất nhiều người nhìn thấy ư!"
"Tôi biết cậu cần thể diện, nên che mất mặt cậu." Ôn Chước đáp.
"Cậu che mặt tớ thì có ích gì! Đoán cái biết ngay là tớ!"
Dạo này biết bao người nhìn thấy cậu đến nhà ăn dùng bữa với tớ, còn dẫn tớ lên lớp, ai mà không biết tớ luôn ở bên cạnh cậu!
"Ò."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!