Chương 41: Chống lưng

Vừa ngoái đầu bèn nhìn thấy Ôn Chước cầm một chiếc sơ mi trắng đứng đó.

"Lớp trưởng bảo tôi đưa cho cậu."

"Ai da! Cảm ơn! Tớ cũng không ngờ uống coca lại bắn lên người! Chiếc này là của lớp trưởng à? Thân hình của lớp trưởng hơi vạm vỡ nhỉ..." Vệ Lăng ngồi trên góc bàn, cặp chân dài hơi đong đưa.

"Của tôi."

"Thảo nào! Thân hình của cậu mới xêm xêm tớ!"

Vệ Lăng ngoắc ngón tay với Ôn Chước, đối phương không bước tới, mà vứt sơ mi lên mặt anh.

"Ôn Tiểu Tửu, tớ nhất định sẽ dùng nước tẩy trùng giặt sạch sẽ rồi trả cậu!"

Ôn Chước quay người, lại quẳng bóng lưng cho anh.

Tại sao phải dùng nước tẩy trùng? Em đâu phải virus, cũng chưa bao giờ bẩn.

"Ôn Tiểu Tửu! Cậu lại đây."

Ôn Chước không buồn để ý tới anh, sắp mở cửa phòng thay đồ.

"Tớ có việc thật mà..." Vệ Lăng thở dài bất lực.

Âm thanh ồn ã bên ngoài tôn tiếng thở dài của Vệ Lăng thêm dài.

Ôn Chước dừng bước chân, quay người, Vệ Lăng vẫn ngồi trên bàn, ánh đèn hoàng hôn trong phòng thay đồ khiến người anh nom càng trẻ con.

Em toàn nói đùa rằng – cặp chân dài của Ôn Chước không quay quảng cáo 3D quả là uổng phí của trời.

Nhưng em có biết không, chân mình cũng vừa dài vừa khỏe khoắn.

Lúc nhảy lên úp rổ ở sân bóng rổ thì săn chắc, mà giờ lại yên lặng ngoan ngoãn gác bên mép bàn..... Sẽ khiến tôi rất muốn bắt nạt em.

"Việc gì?" Ôn Chước hỏi.

"Cậu đến đây! Tớ có ăn thịt cậu đâu!" Vệ Lăng bất mãn nói.

Sao em lại chắc chắn tôi mà lại gần thêm chút nữa, sẽ không ăn thịt em?

"Tớ bảo cậu này, chẳng phải lát nữa có cuộc thi trừng mắt đấy ư? Chẳng phải cậu được lớp mình chọn đi đấy à! Theo tớ được biết, bên kỹ thuật cơ khí cử Hoàng Thần Quang! Chính là cái tên đen sì ấy! Cánh tay thô bằng cổ tớ ấy, cậu nhớ không?"

Vệ Lăng dựa rất gần, gần đến mức có thể nhìn thấy rõ lông mi rung động khe khẽ theo giọng nói và ánh sáng nơi đáy mắt anh.

Cánh tay Ôn Chước rũ bên người, hắn thản nhiên nhìn anh.

Tôi không nhớ tên đen sì nào cả, anh ta không phải em, tại sao tôi phải nhớ?

"Được rồi, mặc kệ cậu nhớ hay không, người dẫn chương trình công bố quy tắc xong, cậu sẽ..."

Vệ Lăng bỗng ngả người về phía trước, anh ngồi trên bàn vốn đã cao hơn Ôn Chước, tư thế đó giống như sắp hôn hắn.

Ôn Chước cứng đờ người tại chỗ, hơi thở kéo dài vô tận, trái tim bỗng bị nhấc lên, hắn giơ tay, muốn kéo phắt cái tên trên bàn xuống.

Tuy nhiên, chỉ có một luồng hơi phả lên mặt Ôn Chước, thổi bay tóc trước trán hắn.

Vệ Lăng lại ngồi về chỗ, cười nói: "Không hổ là Ôn Chước! Thế mà không chớp mắt! Vinh dự của lớp mình giao cho cậu đấy. Nhớ nhé, làm như vừa nãy xử gọn Hoàng Thần Quang. Theo tớ điều tra, còn lại không có đối thủ nữa. Cậu xem cậu giỏi ghê, tớ thổi cậu gần thế mà cậu không chớp mắt."

"Cậu muốn thắng thế cơ à?" Vài giây sau, Ôn Chước hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!