Chương 40: Sao tai cậu đỏ thế?

Ôn Chước dứt lời, không chỉ Liên Vũ, ngay cả Hà Liễm cũng thở phào nhẹ nhõm.

Vậy nên, đây coi như một kiểu "bẫy ngược" mà Ôn Chước từng nhắc đến ư?

Thao tác này thối quá!

"Tớ muốn học, dạy tớ." Vệ Lăng túm tay Ôn Chước, nhìn hắn bằng ánh mắt rừng rực.

"Từ từ thôi. Ăn một miếng không béo được ngay đâu."

Nói đoạn, Ôn Chước đẩy nước rửa nồi kinh điển của căng tin trường đến trước mặt Vệ Lăng – canh rong biển.

"Cậu chờ đó, tớ ăn béo ú cho cậu xem." Vệ Lăng nói cực kỳ nghiêm túc.

"Ha ha, bọn tôi chờ nhìn anh béo ú." Liên Vũ lắc đầu bất lực.

"Còn nữa, lần này Sotsuki bị nhốt lại rồi chứ? Đừng để y ra ngoài nữa đấy!" Vệ Lăng hỏi.

"Không đâu, tôi giữ y vẫn còn có ích." Ôn Chước nói.

"Giữ y? Có phải cậu định đọc não y, trích xuất thông tin có ích?" Vệ Lăng hỏi.

"Y không phải thành viên nòng cốt của Noah, biết được cũng chỉ thế thôi. Nhưng... cậu cần người huấn luyện cùng." Ôn Chước nói.

Liên Vũ vừa nghe bèn thấy vui trên nỗi khổ của người khác: "Sotsuki à! Theo cách chia cấp bậc quan chấp hành, y cũng có thể xếp cấp ba đấy! Vệ Lăng, tôi đánh giá cao anh đó!"

"Cậu còn có thể không đánh giá cao tôi ư?" Vệ Lăng cười hì hì hỏi ngược.

"Tôi đánh giá cao việc anh bị y tẩn thành đầu heo, ha ha ha!" Chế độ "lắp bắp" lúc trước của Liên Vũ đã hồi phục.

"Đừng nhắc đến Sotsuki nữa, tôi không có hứng thú lắm đối với Sotsuki. Tôi nghe nói mọi người đã bắt được "Đại Sư"! Chính là "Đại Sư" có thể biến Noah thành bất cứ hình dạng nào! Tôi có thể gặp gã được không?"

Vệ Lăng nhìn Liên Vũ trước tiên, Liên Vũ nhìn Hà Liễm bên cạnh, Hà Liễm lại nhìn Ôn Chước.

Nên người quyết định là Ôn Chước.

Vệ Lăng đành nhìn về phía Ôn Chước, lại khoác tay lên: "Tiểu Tửu, Ôn Tiểu Tửu... tớ muốn gặp "Đại Sư"!"

Việc khoác tay này đối với Vệ Lăng mà nói là chuyện thường tình, nhưng dường như cả nhà ăn đều ngừng thở.

Giống như một cảnh kinh điển, có vài sinh viên hoàn hồn còn lấy điện thoại ra chụp mấy tấm liền.

Vệ Lăng nghĩ rất có thể mình sắp trở thành người nổi tiếng ở đại học Công Nghệ Liên Hợp, nghe nói diễn đàn trong trường đại học Công Nghệ Liên Hợp, anh và Ôn Chước đã được ghép thành cặp đôi chính thức, còn có rất nhiều sinh viên trăn trở xem vị học giả thỉnh giảng này có khả năng giảng dạy trong trường họ không.

Cặp đôi giáo sư chiếm vị trí đầu bảng trong thời gian dài.

Vệ Lăng rất khâm phục sức tưởng tượng của các nhóc con.

Mà sau khi anh khoác móng của mình, anh lại hơi hối hận.

Nếu Ôn Chước lạnh lùng ra hiệu cho anh bỏ móng xuống, tương đương với việc... phá cặp của họ trước mặt biết bao sinh viên thế này.

Nếu Ôn Chước không kéo móng của Vệ Lăng xuống, anh sẽ lại tưởng tượng lung tung... Một người cao ngạo như cậu mà có thể mặc tớ khoác cổ bá vai ư?

Nhưng Ôn Chước chẳng có chút phản ứng nào, hoàn toàn bỏ qua sự tồn tại của móng vuốt Vệ Lăng.

"Có thể đến gặp Đại Sư. Có điều kể từ sau khi Đại Sư bị bắt được, bèn bị Sion Kraven phá hủy đại não. Mặc dù gã vẫn hít thở và tim đập, nhưng thứ cậu thấy được chỉ còn một cái xác bị Noah ký sinh mà thôi." Ôn Chước đáp.

"Có khả năng... sửa não của gã không?" Vệ Lăng chủ động rụt móng về, chống đũa, tỏ vẻ suy nghĩ nghiêm túc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!