Chương 4: Tôi sẽ đến đón em về nhà

Lúc này, hành lang đằng sau "giáo sư Tào" nổ tung, tất cả mọi thứ bị hút ra ngoài, nhưng ông lại dùng một tay túm chặt lấy khoang y tế của Vệ Lăng, thờ ơ cười: "Tôi đã để lại một con tàu thoát hiểm cho em, chỉ đủ xăng cho một mình em quay về trái đất. Trong khoang y tế có đồ phi hành gia, em sẽ mặc vào chứ?"

Vệ Lăng lúc này đã được mở mang tầm mắt, giáo sư Tào bị Angela kí sinh thế mà còn có thể thản nhiên bình tĩnh đứng trong môi trường chân không!

"Trong môi trường chân không, tôi có thể chịu đựng được rất lâu. Tôi đợi em ở hành tinh mẹ của em."

Nói xong, giáo sư Tào liền bước tới tàu thoát hiểm của mình, bay về phía trái đất.

Vệ Lăng trơ mắt nhìn theo các con tàu thoát hiểm của những người khác, ngoại trừ của giáo sư Tào, nổ tung sau khi cất cánh.

"Mẹ kiếp... mẹ kiếp..."

Anh gần như sắp sụp đổ, đáng lẽ ban đầu nên để Angela bị thừa oxy mà chết đi!

"Vệ Lăng! Vệ Lăng cậu đang ở đâu!" Trong điện thoại bị vứt dưới đất vang tiếng của Ôn Chước.

Vệ Lăng vui mừng khôn tả rằng Ôn Chước được cử đến kho dữ liệu, nếu không lúc này hắn sẽ tiêu đời với các nhân viên nghiên cứu khác.

"Ôn Chước, bây giờ cậu lên tàu thoát hiểm của tớ ngay, sau khi bật máy thì dùng thiết bị kéo để mang tớ về trái đất."

Giây phút đó, Vệ Lăng đang hoảng loạn đột ngột tỉnh táo lại.

Anh nhanh chóng khởi động máy tính trong khoang y tế, kết nối với tàu thoát hiểm của mình, quả nhiên Angela đã khoá cứng người sử dụng phi thuyền thành anh, hòng không để cho người khác sử dụng.

"Đùa gì thế! Sứa IQ cao ngoài hành tinh ghê quá vậy?" Vệ Lăng mau lẹ soạn mã, trong khoảnh khắc Ôn Chước đến được tàu thoát hiểm, anh hoàn thành thay đổi thông tin.

Ôn Chước mở cửa khoang ra, ngồi vào.

"Bây giờ tôi đến khoang y tế đón cậu đây."

Ôn Chước khởi động tàu thoát hiểm, nhưng trong giây phút đó hắn phát hiện ra đích đến đã bị khoá cứng.

"Vệ Lăng, đích đến bị khoá rồi, nếu cậu có thể dùng máy tính thì giúp tôi mở khoá đi..."

Trong giây phút nghe thấy giọng nói của Ôn Chước, Vệ Lăng vẫn luôn căng thẳng cao độ cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

"Không cần mở khoá đâu, nguyên liệu trên thuyền chỉ đủ cho một người thôi. Angela đã đặc biệt tính toán rồi."

"Vệ Lăng! Cậu mở khoá ngay, tôi lái đến đó đổi cho cậu!"

Hiếm thật, anh nghe thấy sự hoảng sợ và luống cuống trong giọng nói của Ôn Chước.

Giọng nói của hắn không ổn định, thậm chí còn run rẩy.

Ồ, thì ra cậu quan tâm tớ đến vậy ư?

"Ôn Chước, tớ chỉ nói một lần thôi, cậu nghe cho kĩ vào. Bắt đầu từ khi cậu bước vào tàu thoát hiểm, trong ba mươi giây sẽ tự động khởi hành, một phút nữa cậu sẽ rời khỏi phạm vi liên lạc của tớ."

Giọng nói của Vệ Lăng mang ý cười, như vô số lần thời đại học anh chơi xong bóng rổ, từ sân bóng quay về, áp sát lỗ tai của Ôn Chước mà nói "anh đây có đẹp trai không".

"Vệ Lăng!! Đây chính là thứ mà cậu giỏi nhất! Mở khoá! Cậu mở khoá ngay!" Ôn Chước như đang nghiến răng nghiến lợi, thậm chí hắn còn vừa hoảng loạn vừa sợ hãi.

"Tớ khác cậu, chỉ cần tớ trở về trái đất thì sẽ là mục tiêu của Angela, nó hoàn thành việc tiến hoá thông qua máu của tớ, vậy nên tớ là gen hoàn hảo nhất phù hợp với nó. Một khi kí sinh trong cơ thể của tớ, nó sẽ dung hợp hoàn toàn, loài người sẽ gặp nguy hiểm thật sự."

"Tôi sẽ giải quyết vấn đề đó cùng cậu!"

"Tớ biết, bắt đầu từ đại học cậu đã thông minh hơn tớ rồi, còn chịu khó hơn tớ nữa. Trong rất nhiều thành quả nghiên cứu Angela, tớ đều phải mượn phân tích số liệu của cậu. Cậu trở về, những chuyện cậu làm được cũng nhiều hơn tớ."

"Cậu rất thông minh! Vệ Lăng! Cậu sẽ tìm được cách hạ gục Angela!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!