Vệ Lăng ngây người tại chỗ, vẫn đang lý giải từng chữ trong câu nói của Ôn Chước.
"Nó đã tăng tốc tiến hóa tế bào của cậu. Thứ tăng tốc này gấp hàng trăm ngàn lần tốc độ tiến hóa của sinh vật bình thường. Cậu là con người, ưu thế vốn có cũng sẽ được phóng đại gấp hàng trăm ngàn lần.
"Ví dụ... ví dụ năng lực hồi phục của tớ? Tớ đã bị đóng băng tám năm, sau khi tỉnh lại vẫn đi lại được, chạy được nhảy được, thậm chí đêm nay tớ còn có thể lái Wendy như cậu, có phải... có phải cơ bắp và thần kinh của tớ đã được tiến hóa?" Vệ Lăng hỏi.
"Phải." Ôn Chước đáp.
Thảo nào, khi mọi người đều nghĩ anh không thể đi lại được nữa, Ôn Chước lại hết sức chắc chắn là anh sẽ bình phục.
"Thế năng lực... năng lực xử lý thông tin của tớ thì sao?" Vệ Lăng lại hỏi.
"Trước đây cậu đã giỏi rút ra kết luận quan trọng nhất từ các thông tin phức tạp. Nội tiết tố của Angela chỉ tăng mạnh năng lực này của cậu mà thôi. Còn tôi, là người nhận tế bào máu của cậu, nhờ thế cũng tiến hóa được năng lực này." Ôn Chước đáp.
"Cậu thật lòng chắc chắn tớ vẫn là con người chứ?" Vệ Lăng hỏi.
"Giả sử cậu không được cao lắm, tiêm nội tiết tố sinh trưởng cho cậu. Sau khi cậu cao lên, lẽ nào không còn là người nữa?" Ôn Chước hỏi vặn.
Vệ Lăng ngây người, Ôn Chước nói rất có lý, anh hoàn toàn không thể phản bác được.
Anh siết chặt nắm đấm của mình, rồi thả ra.
"Ôn Chước, nếu là vậy, tớ không muốn cậu coi tớ là hoa trong nhà kính, tớ muốn cậu dạy tớ dùng năng lực của mình. Tớ cũng muốn bảo vệ cậu."
Ánh mắt Ôn Chước hơi rung động, hắn nói: "Cậu đã bảo vệ tôi rất nhiều lần rồi."
"Cậu từng nói, tớ là người quan trọng nhất với cậu, đúng không?" Vệ Lăng ngước mắt lên, ánh nhìn rất kiên định.
"Phải."
"Thế thì đừng để tớ đánh mất cậu."
Vệ Lăng nhìn Ôn Chước, trong ánh mắt có một sức mạnh vững vàng.
"Được."
"Vậy bây giờ, chúng ta phải đi gặp giám đốc Châu suýt thì bị Noah xử gọn nhỉ?"
Vệ Lăng nở nụ cười.
Bầu không khí vốn nặng nề trở nên nhẹ nhàng trong tích tắc.
"Đang có một hội nghị rất quan trọng, cậu phải đi cùng tôi." Ôn Chước nói.
Vệ Lăng lập tức làm biểu cảm khó coi: "Họp à... Họp là chán nhất... Có đông người không? Nếu đông thì bọn mình ngồi đằng sau, có thể ngủ trộm."
"Ngoại trừ cậu và tôi, chỉ còn bốn người." Ôn Chước đoán.
"Cái gì? Chỉ bốn người? Bốn người nào?"
"Thị trường thành phố mới "Lightyear" – Doãn Hy, giám đốc trung tâm kiểm soát liên hợp – Châu Ngâm, giám đốc trung tâm liên lạc – Lưu Vũ Phong, giám đốc trung tâm an ninh – Hạ Cung." Ôn Chước đáp.
Nên người dự họp toàn là các sếp sòng.
Đừng bảo là ngủ, còn chẳng dám cả ngáp.
Lúc này, Vệ Lăng ngứa mũi, hắt xì liền ba phát.
Không phải đã bảo Angela cho anh ít nội tiết tố ư?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!