Vệ Lăng trèo lên thang, vừa cắt vỏ ngoài của dây, vừa nói: "Tớ không tin vào sự tồn tại của thế giới đó. Tớ chỉ tin vào giờ này phút này. Và cả... tớ tin cậu."
Hai phút sau, trong căn phòng nhỏ yên tĩnh này, Vệ Lăng đứng giữa phòng, tay cầm một sợi dây, anh nhắm mắt, lắng nghe, dường như có thể cảm nhận được mọi chi tiết trong tòa nhà.
Cửa sổ tầng nào chưa đóng, gió thổi vào, tốc bay giấy tờ, phát ra âm thanh liên tục không ngừng.
Vòi nước trong nhà vệ sinh chưa vặn chặt, nước rơi xuống vũng từng giọt một, mỗi tiếng đều rõ rệt khôn cùng.
Trên bàn của ai đó, lúc đi chưa đổ trà, lá trà chìm dưới đáy nước, rung động nhè nhẹ vì Reina Yae di chuyển dưới đất.
Được, cô ta tới rồi.
Vệ Lăng cười.
Reina Yae phát hiện ra Wendy hết pin, cô ta hơi bực dọc đẩy nó một phát, rồi nở nụ cười xấu xa.
"Vệ Lăng, anh trốn ở đâu thế? Để tôi đoán xem... Nhà vệ sinh? Hay là kho? Hay là dưới bàn ai đó?"
Giọng Reina Yae vang vọng trong tòa nhà trống trải, tựa ma quỷ bò ra từ lòng đất.
Vệ Lăng chẳng nói câu nào, anh tập trung vào việc cảm nhận Reina Yae, tới khi cuối cùng cô ta đi đến phòng cấp điện này!
Đúng lúc tay Reina Yae thò ra, túm mắt cá chân anh, Vệ Lăng giật mạnh, sợi dây cao áp bị cắt đứt đó đáp trúng vũng nước kia!
Trong nháy mắt, dòng điện mạnh mẽ xông vào nước, tay Reina Yae thò ra khỏi mặt đất bị điện giật!
Vệ Lăng cụp mắt, dù vậy Reina Yae cũng chưa chắc đã chết, nhưng cô ta cần lượng dinh dưỡng lớn ngay tại chỗ.
Nếu mãi không có được dinh dưỡng, cô ta chỉ có thể mục rữa đến chết trong tường.
Vệ Lăng buông tay, dây điện cao áp vung sang bên kia, Vệ Lăng giãy mạnh khỏi tay Reina Yae.
Tay cô ta vẫn giữ tư thế vươn từ mặt đất ra, cứng đờ mà cong queo, cứ như phim kinh dị mười mấy năm trước.
Vệ Lăng bước tới, đóng hộp điện.
Rồi anh nhắm mắt thở dài.
Anh đã tiêu diệt một Noah.
Này, Ôn Chước cậu thấy không?
Ông đây vẫn bản lĩnh đấy nhé, cậu có thể lăn tới đây đón tớ được rồi!
"Em đúng là vượt ngoài dự đoán của tôi."
Một giọng nói rất mềm mỏng, nhưng không thuộc về Ôn Chước vang lên bên tai Vệ Lăng.
Giây phút đó, trái tim siết lại, máu dừng chảy, anh chậm rãi ngoảnh mặt, nhìn thấy Diệp Ngữ mỉm cười.
"Em là người đầu tiên thoát khỏi lòng tôi. Em biết như thế gọi là "lạt mềm buộc chặt", khiến tôi nhớ mãi không quên không?"
Diệp Ngữ vòng cánh tay, ấn Vệ Lăng vào lòng mình.
Cằm Vệ Lăng ngửa ra sau, rõ ràng chiều cao của Diệp Ngữ thấp hơn mình già nửa cái đầu, nhưng Vệ Lăng lại cảm thấy Diệp Ngữ ngửa mặt nhìn mình... đầy uy h**p.
Đó là sếp của Reina Yae và Sotsuki... cũng là thủ lĩnh của mọi Noah.
"Đừng sợ, đừng sợ. Tôi sẽ không tức giận vì em giết Reina Yae đâu. Trái lại... em làm tôi rất vui."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!