Chương 34: Giáo sư Ôn = hot boy trường?

Lòng bàn tay hắn đỡ ót Vệ Lăng, ngón tay luồn vào tóc anh.

"Cậu đang nghĩ lung tung gì thế? Tôi sẽ không để Angela khống chế tôi đâu, tôi cũng sẽ không chết đâu."

Giây phút ấy, ngoại trừ cảm giác an toàn ra thì Vệ Lăng không cảm thấy cảm xúc nào khác.

Lúc anh nhận ra, mới thấy tư thế này... sao mà... ừm...

Vệ Lăng lùi ra sau, nhưng tay Ôn Chước không buông ra,

Lòng bàn tay dùng sức, Vệ Lăng bèn lảo đảo về phía trước, ngay khi chóp mũi anh suýt thì đâm vào chóp mũi của đối phương, hai tay Vệ Lăng chống lên vai Ôn Chước, cuối cùng cũng giữ được khoảng cách an toàn.

"Cậu có biết cậu rất khỏe không? Ngộ nhỡ ấn vỡ cả đầu tớ thì sao?"

Vệ Lăng thấy rất lúng túng, anh chưa bao giờ gần Ôn Chước như thế, đương nhiên hắn cũng không dễ tiếp cận.

Nhưng lúc nãy ở gần như vậy, Vệ Lăng còn lo lắng hơi thở của mình phả lên mặt đối phương, trời mới biết Ôn Chước có đột nhiên ghét bỏ hay không.

"Tôi đã bao giờ dùng sức với cậu chưa?" Ôn Chước ngoảnh mặt.

Giọng hắn rất khẽ, nghe mà lòng người ngứa ngáy.

Không biết tại sao, trong đầu Vệ Lăng cứ vô thức liên tưởng tới những bộ phim truyền hình trớ trêu từng xem.

Hot boy trường chống tay bên tai bạn nữ vịt xấu xí... Khung cảnh hớp hồn quá, Vệ Lăng vừa định dừng lại, tay của Ôn Chước bèn chống bên cạnh tai anh.

"Hửm?"

Khoảnh khắc đó, Vệ Lăng thất thần.

Sao tớ nghĩ gì, cậu bèn làm nấy?

Cậu đừng có đọc bừa não tớ đấy nhé!

"Hửm cái quái gì!" Vệ Lăng gạt cánh tay của đối phương ra.

Không biết có phải ảo giác hay không, hot boy trường... à không đúng, thầy Ôn hình như đang cười.

"Lúc độ hoạt động của Angel trong cậu vượt quá 99%, cộng sự của cậu là ai?" Vệ Lăng vội vàng chuyển chủ đề, trong lúc đó suýt thì vinh quang cắn phải lưỡi mình.

"Diệp Ngữ." Ôn Chước đáp, "Lúc ấy, cô ấy là cộng sự của tôi."

"Ý chí của Diệp Ngữ rất kiên định. Cô ấy luôn luôn tin tưởng cậu hơn cái gọi là công nghệ."

Vệ Lăng nhớ tới lúc trong căn cứ y tế, Diệp Ngữ dù chỉ còn một hơi tàn cũng bảo vệ mình.

Đối với nhiệm vụ mà Ôn Chước giao phó, Diệp Ngữ sẽ chấp hành bằng cả tính mạng.

"Đi thôi, chúng ta đi xem tình hình giam giữ Sotsuki đi."

Ôn Chước buông Vệ Lăng ra.

Họ bước vào thang máy, đi tiếp xuống dưới, thang mãi không dừng, Vệ Lăng không đoán được họ đã xuống sâu bao nhiêu mét dưới đất.

Khi cửa thang máy mở ra lần nữa, một hành lang kim loại sâu hun hút xuất hiện trước mặt họ.

Ôn Chước giơ tay lên, lòng bàn tay ấn lên máy nhận dạng sinh vật trên tường, bèn thấy tia lazer dày đặc xuất hiện trước mặt họ.

"Mẹ ơi... Nếu bất cẩn chạm vào những tia sáng này thì sao?" Chứng sợ lỗ của Vệ Lăng sắp tái phát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!