Chương 32: Ngụ ý

"Đúng thế." Vệ Lăng không mong mình bị ngăn cách bên ngoài nội dung công việc của Ôn Chước.

"Được thôi".

Giáo sư Dương và Ôn Chước đều rất kiên nhẫn chờ Vệ Lăng trèo cầu thang từ từ.

Vệ Lăng không quen với việc người khác đợi mình, anh vô thức bám tay vịn, lúc này Ôn Chước chẳng nể nang tí nào.

"Không được bám tay vịn."

Vệ Lăng lập tức rụt tay về.

Giáo sư Dương phì cười: "Từ từ thôi, tôi không vội, thật đấy."

Vệ Lăng thầm rơi lệ, anh cảm thấy mình không phải 36, mà là 63, chân cẳng chẳng nhanh nhẹn tẹo nào, nước mắt lưng tròng.

Sau khi vào phòng ngủ của họ, giáo sư Dương ngồi trước bàn đọc của Ôn Chước.

Ôn Chước lấy một chai nước khoáng cho Vệ Lăng trước, không hề có ý định vặn nắp cho anh.

"Được rồi được rồi, tớ biết rồi! Vặn nắp chai nước khoáng thường là màn thể hiện sức mạnh của bạn trai! Nếu cậu là bạn trai tớ, buổi tối tớ cũng bị ướp lạnh mà thức giấc mất!"

Vệ Lăng ngoẹo đầu nghiến răng vặn nắp chai, anh vừa ngẩng đầu bèn phát hiện ra ngón tay Ôn Chước đã giơ ra trước mặt mình.

Không biết có phải ảo giác hay không, Vệ Lăng cứ cảm thấy hình như Ôn Chước hơi nhếch lông mày.

Đúng lúc mình nói cụm "sức mạnh của bạn trai".

Vệ Lăng không quên mình có khách, anh lấy một chai khác đưa cho giáo sư Dương.

Giáo sư Dương lắc đầu, bày tỏ mình không cần uống nước, mà vào thẳng chủ đề chính.

"Điều mà hiện tại chúng ta xác định được là, bác sĩ Hồng đến từ "Ark" từng xảy ra quan hệ với một cô gái lạ ở sân bay, rồi lên máy bay. Dựa theo đặc điểm ngoại hình của cô gái này, rất có thể cô ta chính là Noah. Bằng việc quan hệ giữa cô ta và bác sĩ Hồng, nhân bản Noah vào cơ thể bác sĩ Hồng."

Vệ Lăng vừa uống một ngụm nước thì bị sặc.

"Khụ khụ khụ!"

Nước mắt ứa ra từ khóe mắt.

"Chậm thôi." Ôn Chước vỗ lưng Vệ Lăng.

"Gì cơ? Anh bảo... cách Noah nhân bản... là... như thế?"

Vệ Lăng nhìn vào mắt giáo sư Dương, anh đập lòng bàn tay với vẻ mặt phức tạp.

"Éc... phải." Giáo sư Dương gật đầu, rõ ràng muốn cười nhưng lại nhịn được đầy phong độ, "Đây có thể coi là cách Noah "lây cho" mục tiêu chỉ định."

Nhận thức của Vệ Lăng được làm mới.

"Tiếp theo, giáo sư Dương còn nhận được thông tin khác chứ?" Ôn Chước nói.

"Trước đây chúng ta từng phán đoán, mọi người trên máy bay đều bị một bản sao Noah lây nhiễm. Nhưng... thực ra, chắc hẳn họ bị các bản sao khác nhau lây nhiễm gần như cùng lúc."

"Ý anh là, trước khi lên máy bay, họ đều đã bị các Noah khác nhau "bẫy"?" Vệ Lăng trợn trừng mắt.

Giáo sư Dương gật đầu.

Biểu cảm của Ôn Chước càng trở nên lạnh lùng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!