"..."
Cái gì? Không cho hút thuốc thì thôi, còn đòi tớ châm lửa cho cậu?
Vệ Lăng không vui ra mặt.
Nếu là trước đây, Ôn Tiểu Tửu có bất cứ yêu cầu gì, Vệ Lăng đều cun cút chấp hành ngay lập tức.
Dẫu sao thì cái người thoát tục không ăn khói lửa nhân gian cỡ như Ôn Tiểu Tửu, yêu cầu được điều gì cũng khiến Vệ Lăng cảm thấy vinh dự.
Chắc là gần đây Ôn Tiểu Tửu chăm sóc mình quá, Vệ Lăng hơi bị thả lỏng.
"Loại bật lửa này không giống như mười mấy năm trước đâu. Nó không có lửa, nhưng có thể đạt 500 độ ngay lập tức, thuốc châm cực kỳ nhanh."
Câu giải thích của Ôn Chước thành công khơi dậy sự chú ý của Vệ Lăng.
"Ấy, vậy tớ thử xem."
Vệ Lăng đón lấy cái hộp sắt nhỏ màu đen đó, ấn phát là nảy ra ngay, rất giàu tính nghệ thuật.
Đã không có lửa thì không sợ gió thổi, Vệ Lăng chỉ cần ấn nút bật, nhìn phần đầu của nó biến thành màu đỏ rực, giơ về phía Ôn Chước.
Ôn Chước cúi đầu xuống, đầu điếu thuốc chạm vào phần đỉnh của bật lửa, trái tim Vệ Lăng vô cớ run rẩy.
Đột nhiên, có một lớp huỳnh quang màu lam dâng lên trong đáy mắt Ôn Chước, một luồng sức mạnh trùm lên tầm nhìn của Vệ Lăng, xông vào não anh mà chẳng có điềm báo trước.
"Tại sao cậu lại thích thầy Tào đến thế?"
Ôn Chước dán sát vào lỗ tai Vệ Lăng hỏi.
Câu nói này, giống như mật khẩu mở một cánh cửa nào đó vậy.
Khoảnh khắc ấy, ký ức được trích tự động, Vệ Lăng không kìm được nhớ lại một ngày mười mấy năm trước.
Vài bóng người trên sân vừa chạy vừa chuyền bóng, ngoài sân có học sinh đang theo dõi.
Vệ Lăng ném bóng rổ cho bạn, tuỳ tiện lau mồ hôi trên mặt.
"Vệ Lăng, không chơi nữa à?" Lý Hồng Mãn hỏi.
"Chơi gì nữa! Lão Tào lại muốn đóng vai Đường Tăng, tìm tớ lải nhải, muốn tớ đổi mới bản thân! Nhưng tớ có phải nguyên liệu làm thành Tôn Ngộ Không đâu!"
Vệ Lăng nhìn trời thở dài.
"Ai bảo cậu cứ chọn tiết lão Tào mà ngủ!"
Các bạn khác đều cười trên nỗi đau của người khác.
Vệ Lăng đến ngoài văn phòng của giáo sư Tào một cách cực kỳ không tình nguyện, nhưng vẫn giấu giếm, hình như bên trong có người.
"Tôi mặc kệ! Tương lai của con trai không nên do người bố như tôi quyết định à! Con trai nhà người khác đều có thể đi làm kiếm tiền, tại sao tôi lại phải dành dụm cho thằng con này đi học!"
Giọng nói thô lỗ bất lịch sự vang lên.
"Ông Ôn, không nên nói vậy... Ông không thể nhìn cái trước mắt, cần phải nhìn xa trông rộng một chút. Năng lực nghiên cứu học thuật của Ôn Chước rất mạnh, trong lĩnh vực này em ấy tuyệt đối có thể toả sáng xuất chúng..." Giọng giáo sư Tào nghe rất bất lực.
Một học giả như ông, gặp phải kẻ thô lỗ, có những chuyện không nói rõ được.
Ông có bản lĩnh ru ngủ Vệ Lăng, nhưng không có bản lĩnh thuyết phục một tên vô lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!