Chương 30: Hôm nay giáo sư rất dịu dàng

Thời gian đi của Ôn Chước sắp qua, hắn mới dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn của cậu sinh viên đó một cái, sau khi bị cảnh cáo đối phương bèn câm như hến, sắp co rúm lại thành một cục rồi.

Vệ Lăng thầm kêu ca, cậu còn không biết ngại mà ghét bỏ người khác không nghiêm túc nghe giảng ư?

Xem bản thân cậu kìa, không phải vừa dạy vừa chơi cờ à!

Ôn Chước vừa đi một nước, Vệ Lăng kinh ngạc phát hiện, tiêu rồi! Cái tên này lại chặn mất đường lùi của mình!

Không đúng, trước mặt không tốt sao?

Sao cứ chặn đường lùi của tớ thế!

Vệ Lăng tức chết mất, đành phải bỏ cả một mảng chéo trái, sống lại từ chỗ chết.

Thế nhưng... kéo dài hơi tàn cũng vô ích, chưa hết thời gian một tiết học, Vệ Lăng đã tạch rồi.

Vậy mà Ôn Chước trực tiếp gửi tin nhắn cho anh trên giảng đường.

Wdcbji: Sao lại phân tâm rồi?

Vệ Lăng rất tức giận, tại sao tớ phân tâm?

Anh trả lời, không cam tâm tình nguyện ra mặt: Tại dáng vẻ dạy học của cậu đẹp trai quá mù cả mắt tớ, giọng nói giảng bài của cậu tựa tiếng sáo trời, tớ ngưỡng mộ và đố kỵ với sức hút hiện tại của cậu, được chưa?

Ôn Chước cúi đầu liếc nhìn tin nhắn trả lời của Vệ Lăng, sau đó im lặng xoay người.

Không phải ảo giác, tuyệt đối không phải ảo giác!

Hình như Vệ Lăng đã trông thấy Ôn Chước cười! Thật sự là hình như đã thấy hắn cười!

Không được rồi không được rồi, số lần hôm nay Ôn Tiểu Tửu mỉm cười rất nhiều đó, khiến Vệ Lăng cảm thấy rất bất an.

"Vậy nhắc đến vật kí sinh Angela, từ góc độ khiếm khuyết gen, các bạn có suy đoán hay suy nghĩ gì táo bạo không?"

Ôn Chước dứt lời, cả căn phòng tĩnh lặng.

Sự tồn tại và một phần đặc điểm của Angela đối với dân chúng bình thường đã không còn là bí mật, nó chính là chiếc hộp Pandora, thả ra ma quỷ, giữ lại hi vọng.

Nhưng thảo luận về Angela trước mặt Ôn Chước, cũng như múa đao trước mặt Quan Công, múa rìu trước mặt Lỗ Ban vậy, mọi người nhìn nhau chẳng nói gì.

"Giáo sư Ôn, đặc tính gen của Angela, có thể khiến cho vật chủ trở nên mạnh mẽ, thậm chí đẩy nhanh quá trình tiến hoá của vật chủ. Gen như thế gần như là hoàn hảo, con người thậm chí không thể điều khiển được... Nếu cứ phải nói đến khiếm khuyết gen của nó, có thể chính là nó là sinh vật dạng kí sinh?" Cậu bạn đeo kính dày cộp chú ý đến ván cờ lúc nãy lên tiếng.

"Đây là một điểm quan trọng. Mọi sinh vật đều đang tiến hoá, mà nếu Angela đã có thể khiến vật chủ tiến hoá cao độ, vậy quá trình tiến hoá của bản thân nó thì sao? Có khả năng nó tự tiến hoá đến bước thoát khỏi nhu cầu kí sinh không?"

Câu nói của Ôn Chước vừa dứt, trên mặt các sinh viên đều có biểu cảm trầm tư, trong sự trầm tư ấy ẩn giấu sự sợ hãi lờ mờ.

Nếu có một ngày Angela không cần vật chủ nữa, vậy khả năng cuối cùng để kiểm soát nó của nhân loại cũng chẳng còn tồn tại nữa.

Vệ Lăng ngẩng đầu nhìn Ôn Chước, mặc dù nội tâm giằng xé, nhưng không thể không thừa nhận, Ôn Tiểu Tửu đã trở nên đẹp trai rồi, cái dáng vẻ tung ra quan điểm như bom tạc doạ trẻ con sợ đến nỗi mắc chứng sợ hãi Angela quyền uy đến vậy, đẹp trai đến vậy.

Mấu chốt là... lúc nào mình mới được đẹp trai như thế...

"Bạn học cũ, bạn thấy thế nào?" Ôn Chước dựa vào bục giảng, nhìn về phía Vệ Lăng.

Ôn Chước lúc này rõ ràng là dịu dàng hơn lúc giảng bài nhiều.

Chưa từng có sự so sánh từ trước, thì sẽ không có cảm giác.

Hôm nay Liên Vũ ngồi bên dưới đã trải qua quá nhiều các mặt khác nhau của giáo sư Ôn, giờ không tiêu hoá nổi nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!