Ngày thứ 158 ở trạm nghiên cứu mặt trăng
Giáo sư Tào không vui nói với Vệ Lăng: "Đây đã là lần thứ ba em bảo trong người khó chịu, đòi đổi trực đêm rồi."
Vệ Lăng ngã ra giường, uể oải nói: "Em... bị chứng rối loạn tai trong... Em cảm thấy mặt trăng đang quay vòng..."
Giáo sư Tào bực dọc bảo: "Thầy thấy em lười thì có!"
"Ôn Chước chăm chỉ hơn em nhiều! Thầy gọi cậu ấy về, em đến kho dữ liệu nha!"
"Em định dùng máy tính ở kho dữ liệu viết trò chơi để tự chơi một mình ấy chứ gì!" Mặt của giáo sư Tào sắp nổ tung rồi.
Cái cậu học trò này của ông, đúng là rất thông minh, chỉ có điều không chịu dùng đầu vào việc đứng đắn.
"Ai bảo vậy! Vu cáo! Oan cho em quá, mặt trăng đổ tuyết giờ!"
Vệ Lăng định nói mình oan như Đậu Nga – nàng bị oan uổng đến nỗi sau khi chết, trời đổ tuyết lớn ba ngày liền giữa mùa hè.
Vệ Lăng vừa nói dứt câu, một cơn mưa sao băng rơi xuống mặt trăng.
"Ngày đầu tiên đến trạm mặt trăng, Ôn Chước bảo thầy."
Giáo sư Tào vừa nói xong, Vệ Lăng liền không lải nhải nổi nữa.
"Ôn Tiểu Tửu hiểu anh đây nhường ấy... không phải thầm mến anh đây đấy chứ?"
Ôn Chước mà biết được mấy câu anh nói bây giờ có thể khiến anh không thể thuyên chuyển đến kho dữ liệu bầu bạn với mình, hắn có nuối tiếc hối hận không?
Quên đi, chắc hẳn là hắn may mắn giữ được thiên đường một người của mình.
"Cậu muốn được thanh tịnh á, không có cửa đâu."
Vệ Lăng gọi điện thoại cho Ôn Chước, nghe thấy cái tiếng "alo" trầm thấp còn mang theo âm điện tử rè rè của hắn, anh lập tức kích động như tiêm máu gà.
"Ôn Chước! Cậu nhàm chán lắm hả? Tớ kể một câu chuyện cho cậu nghe nhé!"
Những năm 80 có một phương pháp chăm sóc sức khoẻ gọi là "điều trị máu gà", lấy máu của gà trống mới một năm tuổi, tiêm vào cơ thể người, sắc mặt sẽ đỏ bừng, tinh thần hưng phấn, nhưng hiệu quả cụ thể ra sao thì không rõ. Đây KHÔNG phải một phương pháp mang tính khoa học.
Đầu bên kia vang tiếng gõ bàn phím, nghe mà Vệ Lăng càng muốn gặp Ôn Chước hơn, hai tay của hắn ta vừa dài vừa đẹp, năm ấy ở trường, lúc Ôn Chước gõ luận văn, Vệ Lăng có thể mua một túi quẩy cay ngồi nhìn cả buổi.
"Nếu cậu thấy chán, thì tôi có thể nghe cậu lải nhải."
Giọng nói của Ôn Chước vẫn rất thờ ơ.
"Câu chuyện này của tớ tên là "Hoà thượng trẻ sờ hổ". Trước khi hoà thượng trẻ xuống núi, không phải hoà thượng già bảo y rằng không được sờ hổ dưới núi sao? Nhưng tại sao lại không được sờ nhỉ?"
"Lời hoà thượng già nói đáng ra phải là "đàn bà dưới núi đều là hổ"."
Câu trả lời của Ôn Chước khiến Vệ Lăng càng kích động hơn.
Ôn Tiểu Tửu để ý đến anh! Ôn Tiểu Tửu để ý đến anh! Vệ Lăng chỉ ước mưa sao băng rơi ngay bây giờ.
"Tớ biết tớ biết! Hoà thượng không được chạm vào đàn bà, đàn bà dưới núi đều là hổ, vậy không phải là không được sờ vào hổ dưới núi sao?
"Cậu nói tiếp đi."
Đầu dây bên kia lại có tiếng pha cafe.
"Sau đó hoà thượng trẻ vừa xuống núi liền gặp phải một con hổ to đang ngủ say! Y liền nghĩ, tại sao không được sờ lỗ tai xù lông của hổ? Hoà thượng trẻ không nhịn được, sờ đầu hổ một cái! Ố ồ, vừa sờ đã nghiện, thế là sờ đầu hổ mãi thôi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!