Chương 29: Tập trung vào tôi

Vẫn là biểu cảm giếng cổ phẳng lặng ấy.

Thậm chí đến đoạn hấp dẫn nhất, đủ cho trạch nam dùng hết nửa hộp khăn giấy, ngay cả nhịp thở của Ôn Chước cũng chưa từng thay đổi, tay bưng cốc cà phê, thi thoảng nhấp vài ngụm.

Vệ Lăng vốn tràn ngập hứng thú, chờ đợi Ôn Chước đỏ mặt tức giận, nói "rác rưởi", thậm chí đứng dậy vào nhà vệ sinh vân vân, nhưng Ôn Chước chẳng nhúc nhích tí nào.

Vệ Lăng nghi ngờ không phải hắn đang xem Ono, mà là "Khám Phá Khoa Học".

Đúng là chả thú vị tẹo nào!

Đúng lúc này, một âm thanh vang lên trong đầu anh.

"Em muốn xem thứ thú vị thật sự ư?"

Ngập tràn vẻ mê hoặc, tựa như có thứ gì dính vào thần kinh của Vệ Lăng.

Anh vô thức ngoảnh mặt, nhìn thấy Angela trong khoang ấp toàn thân phát sáng ánh huỳnh quang.

Vệ Lăng thầm giật nảy mình, ngoái đầu lại đang định bảo Ôn Chước là Angela không bình thường, nhưng ánh mắt anh lại đụng phải mắt hắn.

Ôn Chước mới nãy còn bưng cà phê ngồi thẳng tắp, không biết đã đến trước mặt anh từ lúc nào, một tay túm tay vịn ghế của Vệ Lăng, cúi đầu đột ngột lại gần anh.

Trái tim Vệ Lăng suýt thì nổ tung, trong đầu toàn tiếng vọng ù ù.

Cậu ta định làm gì... Đừng như vậy! Không giãy ra được!

Ôn Chước khoẻ vậy sao?

Bỗng nhiên có cái gì đó đập lên người anh, khiến Vệ Lăng hoàn hồn.

"Cậu ngẩn ra làm gì thế." Giọng nói của Ôn Chước vang lên.

Người vừa nói chuyện với anh là Angela đúng không!

Đây chính là cái gọi là thứ "thú vị" ư?

Sợ chết mất! Sao Ôn Chước có thể làm thế với anh được!

May mà Ôn Chước vứt điện thoại trả anh, nếu không anh hoàn toàn không tỉnh lại nổi.

"Xem hết rồi."

Mọi ảo giác tan biến theo giọng nói của Ôn Chước, bầu không khí ngưng trệ chợt lưu động trở lại.

Vệ Lăng hít một hơi, nhìn Ôn Chước vẫn ngồi trước máy tính như cũ, anh biết tư duy của mình đã bị Angela khống chế.

Thậm chí việc anh có thể thắng được Ôn Chước, cũng rất có thể là do Angela đã đọc não của Ôn Chước rồi mở cho mình xem.

"Xin... xin lỗi..."

"Sao lại xin lỗi?" Ôn Chước hỏi vặn.

"Vì... hình như Angela... đã giúp tớ thắng cậu..."

Vệ Lăng cảm thấy nếu mình đoán đúng thì quả là rợn tóc gáy.

Ôn Chước ngước mắt, trong giây phút ấy ánh nhìn lướt tới vậy mà lại khiến Vệ Lăng hơi sợ hãi, cứ như... cứ như ảo giác vừa rồi trong đầu mình, dường như hắn có thể sấn tới bất cứ lúc nào.

Chân Vệ Lăng im lặng dẫm lên trước, nhưng ghế chỉ ngả ra sau một chút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!