Chương 28: Đồ tốt là phải chia nhau

Ôn Chước đưa Vệ Lăng đến văn phòng của mình.

Ở đây có bàn làm việc rộng, máy tính ba chiều ba màn hình, còn có một tủ sách ngay ngắn, sách giấy bên trong đều đã bị khoá lại, chắc hẳn là tài liệu mật, dù sao thì trong thời đại này, tài liệu điện tử đã phổ biến rồi.

"Cậu chờ ở đây. Tiết đầu của tôi lúc 10 giờ, bây giờ vẫn sớm. Lát nữa tôi đón cậu, được không?"

Có lẽ là do đã trải qua "bạo lực gia đình" buổi sáng, hình như Ôn Chước đã biết chuyện gì cũng phải được Vệ Lăng đồng ý rồi.

"Ừ, vậy tớ có thể chơi máy tính không?"

"Được."

Ôn Chước chỉ bật một cái máy tính ba chiều cho Vệ Lăng, hắn đứng bên cạnh anh, một tay vòng qua vai anh, thể hiện một lượt cho anh phải lên mạng, vào trò chơi thế nào.

"Ừ, ừ! Hiểu rồi hiểu rồi, cậu đi họp được rồi đấy." Vệ Lăng giơ tay.

Có người trùng hợp đi ngang văn phòng, đối phương dừng bước chân, hơi ngạc nhiên nói: "Giáo sư Ôn, anh còn chưa đến phòng hiệu trưởng à? Đây là..."

Vệ Lăng ngoảnh mặt, giờ mới nhận ra Ôn Chước đang đứng sau lưng mình, cúi người, hai tay chống ở trước mặt bàn, điều này cũng có nghĩa là Vệ Lăng cách lưng ghế được Ôn Chước ôm vào lòng...

Cực kì dễ gây hiểu nhầm.

"Giáo sư Dương." Ôn Chước gật đầu.

Về cơ bản có thể khiến Ôn Chước gật đầu chào, chứng tỏ năng lực học thuật đối phương rất mạnh, đối xử với mọi người cũng không kém, giành được sự khẳng định của Ôn Chước.

"Đúng là hiếm có, văn phòng của giáo sư Ôn thường chẳng ai được vào mà. Tôi nghe nói anh đã mời một vị thỉnh giảng đến đại học Công Nghệ chúng ta giao lưu, có phải vị này không?"

Đó là một người đàn ông 37, 38 tuổi, có nụ cười hiền hoà nho nhã, người mặc comple rộng rãi, không đeo kính mắt như những học giả bình thường, mắt giáo sư Dương này nom rất có thần, mấu chốt là giọng nói quyến rũ, chắc hẳn trên giảng đường cũng khiến sinh viên như được tắm trong gió xuân.

"Tôi đi họp ngay đây."

Lúc này Hà Liễm và Liên Vũ cũng đến, họ cùng chào giáo sư Dương.

"Giáo sư Dương, một kì nghỉ không gặp, nhớ thầy quá!" Trong biểu cảm của Liên Vũ thế mà lại có phần nịnh bợ.

"Bé Lông Vũ, dẻo miệng cũng không thể thay đổi điểm số luận văn tôi chấm cho em đâu. Chẳng có tâm tí nào."

Thầy Dương cười nhạt, giọng nói của y có một loại cảm nhận đặc biệt, rất hiền hoà.

Ngoại trừ việc là một tên cuồng mặt nông cạn, Vệ Lăng còn là một tên cuồng giọng thâm niên nữa.

Anh vô thức nghiêng về hướng thầy Dương, thế nhưng lại bị Ôn Chước bịt tai lại.

"Muốn ngồi thì ngồi cho tử tế."

Liên Vũ vừa nghe thấy thầy Dương sắp bắt đầu phê bình bài tập kì nghỉ của cậu, lập tức nhảy tót vào trong.

Vệ Lăng vừa thấy dáng vẻ sợ hãi đó của cậu, liền cười ngoắc ngón tay với cậu: "Đến đây! Đến đây! Chơi cờ hông?"

"Không chơi!"

Giáo sư Dương lên tiếng: "Thì ra khách của giáo sư Ôn thích chơi cờ?"

Vệ Lăng nhìn đối phương cười: "Tôi thích chơi cờ với người thông minh. Cậu ngốc này không tính."

Liên Vũ lập tức tức giận: "Nào nào nào! Hôm nay tôi chơi đủ với anh!"

"Sao cứ như trẻ mẫu giáo thế. Chơi cờ ca rô hay gấp máy bay?" Giáo sư Dương nói nửa thật nửa đùa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!