Chương 27: Bẫy ngược

Chỉ cảm thấy nơi cánh tay đè hình như giật một cái, tiếp đó cơ bắp như thể bị điện giật, Vệ Lăng rụt vai, sợ hãi ngẩng đầu nhìn Ôn Chước.

Ôn Chước cũng ngẩn ra đó, cặp mắt không hề dao động đó chợt bắt đầu rung động, Vệ Lăng có thể cảm thấy toàn thân Ôn Chước căng cứng, hắn đang hồi hộp.

Vệ Lăng muốn dời mắt đi, thế nhưng trong mắt Ôn Chước dường như có một thế giới khác cuộn trào mà điên cuồng hơn đang tồn tại, rõ ràng là nguy hiểm, nhưng anh lại bị hấp dẫn bởi cái cảm giác thần bí có thể phá huỷ mình này.

Tiếp đó... cái cảm giác vạn vật trên thế gian thu nhỏ lại vô hạn lúc trước lại xuất hiện mà chẳng hề báo trước...

"Vệ Lăng... Cậu sao thế Vệ Lăng?"

Giọng nói của Ôn Chước trong vắt, men theo thần kinh thính giác, trôi trong đầu của Vệ Lăng, đột nhiên đổ sụp.

Vệ Lăng hất cằm, hơi thở nghẹn trong yết hầu.

Anh nhìn vào mắt Ôn Chước một cách xuất thần, nó giống như biển lưu ly thẫm màu vô tận, giữa những gợn sóng là những đốm sáng trùng điệp...

Ôn Chước ôm chầm Vệ Lăng vào lòng mình, vỗ mặt anh: "Vệ Lăng! Xin lỗi... Xin lỗi là tại tôi mất kiểm soát... Cậu mau tỉnh lại đi!"

Chỉ thấy trong cặp mắt vốn mê man của Vệ Lăng ánh lên một tầng màu vàng nhạt, anh bỗng nhiên túm chặt cổ tay của Ôn Chước, không biết lấy sức lực ở đâu ra, anh thoắt lật người ấn hắn xuống.

Sức anh quá lớn, khiến Ôn Chước không phản ứng nổi.

Ngọn tóc của Ôn Chước quét qua gối dựa, để lộ vầng trán trơn nhẵn.

Vệ Lăng đang đè hắn đã tiến vào một trạng thái khác.

Ngược ánh sáng, toàn thân Vệ Lăng toát lên vẻ kiểm soát tuyệt đối, đuôi mày anh giật lên một cái.

Đó chỉ là một động tác nhỏ tồn tại trong thoáng chốc, nhưng lọt vào đáy mắt Ôn Chước lại chậm rãi và rõ nét đến mức đủ giết hắn.

Bởi trái tim hắn đang đập mạnh đến độ như sắp rời khỏi cơ thể, nó gào thét – Em là của tôi!

Trừ tôi ra, em không được nhào lên người khác như thế này!

Vệ Lăng cúi đầu, nhìn Ôn Chước, ngón tay anh bóp chặt đến độ cổ tay hắn phát ra tiếng khe khẽ.

"Vệ Lăng, đừng nhìn vào mắt tôi nữa! Đừng nhìn nữa! Đáng lẽ tôi không nên dụ dỗ em trước... Bình tĩnh lại, bình tĩnh lại đi! Em vẫn còn chưa học được cách bẫy ngược, em thế này sẽ..."

Thế nhưng Vệ Lăng lại cố chấp nhìn chằm chằm vào mắt Ôn Chước.

Ôn Chước ngoảnh mặt nhắm mắt lại, có cái gì đó rơi xuống, cố chấp theo sát, vốn là sẽ va vào dưới mũi hắn, nhưng vì hắn né tránh nên lại đáp xuống gò má hắn.

Khoảnh khắc ấy, cảm giác mềm mại khiến xương sống của Ôn Chước căng cứng, Vệ Lăng ngỡ ngàng mà liều lĩnh, sợi dây đó của hắn lập tức đứt đoạn.

Ôn Chước vào thế xuất phát, thốt nhiên vặn ngược hai tay Vệ Lăng ra sau lưng.

Hắn cắn răng ngăn cản sự săn đuổi tinh thần của Vệ Lăng đối với mình, khi anh nhìn vào mắt hắn, anh cảm thấy có một luồng sức mạnh men theo ánh mắt mình phản kích lại, khát vọng sống khiến anh vô thức giãy giụa, tứ chi của anh như bị đông cứng không chịu sự chi phối của bản thân, anh không chịu nổi luồng sức mạnh ấy, cơ thể cong oằn về sau.

Một cánh tay của Ôn Chước đỡ ót anh, tay còn lại giữ cột sống của anh, chỉ sợ anh không chịu được sự áp bức của mình mà đứt đoạn.

Ôn Chước nghiêng mặt, thấp giọng nói: "Dừng lại... tin tôi, tôi sẽ không làm em bị thương... tin tưởng tôi..."

Giây phút ấy, Vệ Lăng đột ngột ngồi dậy, không khí lạnh lẽo khiến anh hắt xì thật mạnh.

Anh nhìn xung quanh, phát hiện ra thế mà mình lại quay về kí túc xá đại học!

Lạnh quá! Sao lại lạnh thế này?

Kí ức mơ hồ trở nên rõ ràng – Đây là do năm ba đại học anh được nghỉ đông, kí túc cho dừng hệ thống sưởi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!