Vệ Lăng lập tức nhớ đến Diệp Ngữ bị thương, Cao Hoa, bác sĩ ở cơ sở y tế...
"Chẳng có bất kì chỗ nào là an toàn cả." Anh cúi đầu, há miệng ăn cơm.
"Ở bên tôi, không có Noah nào dám làm hại cậu."
Vệ Lăng siết chặt đũa.
Trước đây anh còn lo sự tồn tại của mình sẽ làm liên luỵ đến Ôn Chước, thế nhưng những ngày này, Vệ Lăng cũng phát hiện ra bất kể là Diệp Ngữ hay Liên Vũ đều hoàn toàn nghe theo mệnh lệnh của hắn. Diệp Ngữ cũng từng nói, cấp bậc của Ôn Chước cao hơn cô rất nhiều.
Vậy năng lực của Ôn Chước rốt cuộc là mạnh đến mức nào, có thể khiến các chủng lai khác cúi đầu vâng lời, lại có thể nói "ở bên tôi, không có Noah nào dám làm hại cậu" một cách rất tự tin?
"Thủ tục nhập học, tôi cũng giúp cậu làm xong cả rồi."
"Ế, đợi đã! Tớ với cậu là bạn học cũ mà, cậu để bạn học cũ trở thành học sinh của cậu dưới bục giảng, cậu có nghĩ đến lòng tự tôn của tớ chút nào không vậy?"
"Dù sao thì học sinh cả trường cũng chẳng biết cậu là ai. Hơn nữa nghe tôi giảng bài, cậu cũng có thể nhanh chóng lấy lại tri thức đã bị cậu vứt bỏ trên mặt trăng."
Cậu nói có lí lắm, nhưng tớ cứ muốn phản bác thì sao?
Thế là Vệ Lăng lại tiến vào trạng thái cả đêm lăn qua lộn lại không ngủ được.
Anh không muốn vậy! Anh không muốn vậy! Anh không muốn đi học!
Nỗi sợ khai giảng hoàn toàn lấn át nỗi sợ Noah.
Đối với anh mà nói, ngồi trên ghế nhìn đúng một người hơn mười phút đồng hồ chính là tra tấn.
Cậu có phải là Ono Yuki đâu, tớ có thể chọn không nhìn cậu được không!Sắp đến trưa ngày hôm sau rồi, Vệ Lăng vẫn nằm trên giường ngáy o o.
Nhưng tám giờ sáng, Liên Vũ và Hà Liễm đã đến cổng biệt thự.
"Giáo sư Ôn, bọn em đến rồi." Liên Vũ đến huyền quan, lúc cúi đầu thay dép, cậu kinh ngạc phát hiện ra cả căn phòng khách, ngay cả cầu thang lên tầng cũng được trải thảm.
Căn biệt thự tràn ngập mùi vị sự sống.
Trong gạt tàn trên bàn nước là giấy gói kẹo đã ăn xong, dưới gạt tàn còn đè lên miệng gói bim bim mới ăn một nửa, trên ghế sofa còn có một tấm chăn bị vò nhàu nhĩ.
Trên bàn bếp kiểu mở là nước hoa quả đang vắt dở.
Ngay cả trên thảm còn có một... mô hình máy bay vứt lăn lóc.
"Nhà trưng bày hàng mẫu cuối cùng cũng có người ở rồi? Sao lại cảm giác như thầy có con nhỉ?"
Liên Vũ thì thào với Hà Liễm đằng sau mình.
Hà Liễm đeo kính không gọng, so với vẻ trẻ con của Liên Vũ, cậu ta rõ ràng là chín chắn điềm tĩnh hơn hẳn. Cậu ta để tay lên môi, hơi lắc đầu, ra hiệu cho Liên Vũ đừng nói nữa.
"Thầy ơi, Vệ Lăng còn chưa dậy ạ?" Hà Liễm hỏi.
"Ừ, có thể tối qua cậu ấy tâm trạng không được tốt, bị mất ngủ. Chắc là trưa mới dậy."
Liên Vũ sờ cằm, "Có phải là hôm qua ở trung tâm xét nghiệm liên hợp bị sợ không? Lúc về, em thấy anh ấy còn ổn lắm mà."
"Không, là tại tôi bảo cậu ấy sắp khai giảng rồi, cậu ấy phải đi học với tôi."
Nói xong, Ôn Chước liền bước lên cầu thang.
Liên Vũ suýt thì sặc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!