Trước khi sự cố xảy ra, Ôn Chước ở đối diện mau lẹ duỗi tay ra, vững vàng đỡ được đáy cốc, đặt bên môi Vệ Lăng.
Vệ Lăng vội vàng giơ tay lên đón lấy cốc trà, anh nhìn cà vạt của Ôn Chước, rồi lại nhìn của mình.
Màu đen thuần này, tơ kim loại nhạt màu điểm xuyết này, phong cách thắt nút này... giống y như đúc.
Vệ Lăng nghi ngờ rằng lúc Ôn Chước chọn comple, có phải là hắn cũng thuận tiện chọn luôn một bộ cho anh không.
"Anh... anh là quan chấp hành ư?" Bà chủ mới nãy còn đang mải mê với vẻ đẹp của Ôn Chước, nhưng lúc này nét mặt lại trở nên nghiêm túc hơn.
Dáng người của Ôn Chước nhìn thế nào cũng không phải người bình thường.
"Phải."
"Xin lỗi... tôi chỉ thuận miệng nói đùa thôi, không có ý xúc phạm."
Vệ Lăng có thể cảm nhận được thái độ của bà chủ đối với Ôn Chước là sự tôn trọng thật lòng pha trộn với vẻ sợ hãi rõ rệt.
Tôn trọng là bởi nếu không có chủng lai thì nhân loại đã bị Noah hạ gục rồi.
Sợ hãi... có lẽ là do trong cơ thể của mọi quan chấp hành đều có sinh vật ngoài hành tinh Angela...
"Không sao." Ôn Chước đưa thực đơn cho Vệ Lăng, "Cậu gọi đồ mình thích đi."
"À, tớ..." Vệ Lăng cúi đầu xuống đọc, mấy món gia đình này đều khiến anh ch** n**c miếng, thế nhưng nhìn tới nhìn lui, món anh muốn ăn nhất vẫn là combo tình nhân.
Anh cứ cảm thấy mình và Ôn Chước ăn combo tình nhân thì kì quặc quá, anh thì không để ý, dẫu sao thì anh đã từng chia suất "tình nhân lãng mạn Thất Tịch" với bạn chơi bóng rổ vì ưu đãi 50 tệ ngày Thất Tịch, lúc ấy anh còn đăng bài lên mạng, tối hôm đó đi chơi game về, Ôn Chước đã khoá trái cửa phòng kí túc.
Mặc dù việc khoá trái cửa và việc anh cùng bạn ăn combo tình nhân, à không đúng, là combo khuyến mại chứ, chẳng liên quan gì đến nhau.
Vệ Lăng gọi hết các món trong combo tình nhân, gọi thêm hai món nữa, thế chắc là không rõ ràng nữa nhỉ? Hơn nữa Ôn Chước chắc cũng chẳng đọc kĩ xem combo tình nhân có những gì.
"Nếu đã vậy, thì gọi combo tình nhân với hai món này nữa." Ôn Chước nói.
Vệ Lăng lại ho khù khụ, suýt thì làm đổ cốc.
Không thể không nói rằng combo tình nhân đúng là rất ngon.
Sườn sốt mật ong, vừa ngọt vừa mặn.
Thịt bò xào tiêu đen, vừa thơm vừa cay vừa dễ ăn kèm.
Vệ Lăng gắp sườn một cách rất nghiêm túc, sau đó sườn rơi xuống một cách rất ngang bướng.
Anh lại gắp lên rất nghiêm túc, sườn lại rất cố chấp mà rơi xuống.
Anh nghiến răng, sau N lần thử thất bại, Vệ Lăng rút ra một kết luận: "Đôi đũa này trơn quá, dùng khó."
Ôn Chước ngồi đối diện dễ dàng gắp miếng xương sườn đã rơi xuống N lần lên, đúng là như vả mặt Vệ Lăng.
Nhưng hắn lại giơ đũa ra trước mặt Vệ Lăng, nói một tiếng: "A."
"A gì cơ?"
Khoảnh khắc hé miệng ra, sườn bị nhét vào miệng Vệ Lăng.
Anh ngớ người, trong miệng là hương thơm của sườn, trước mặt là Ôn Chước cụp mắt, hắn và một miếng cơm vào miệng, rất đỗi thong dong.
Miếng sườn xoay một vòng trong miệng Vệ Lăng, chỉ còn lại mỗi xương thì bị nhả ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!