Chương 24: Ngoan, đừng nhìn

Ánh mắt của Ôn Chước hạ xuống, chuyển đến dự đoán sau đó của Vệ Lăng.

"Thế nhưng trước đây các cậu từng nói, để "kí sinh" được, vật chủ cần phải có thể lực và IQ đạt tiêu chuẩn. Tớ đoán rằng IQ của mười hai chuyên gia này chắc chắn không thấp, nhưng ắt thể lực chẳng ra sao cả. Ví dụ như vị chuyên gia vận động này, ông ấy bị cao huyết áp. Chuyên gia thần kinh này thì có bệnh tiểu đường. Còn người này thì gan nhiễm mỡ. Họ đều không đủ khoẻ mạnh."

"Mà tuổi cơ trưởng cũng đã bốn mươi lăm, bỏ qua vụ IQ, thể lực của ông ấy đã qua trạng thái đỉnh cao của con người rồi. Cơ phó còn rất trẻ, hơn nữa trong số phi công, anh ta cũng có học lực rất cao, nhưng anh ta có gen lặn mang bệnh thiếu máu hồng cầu lưỡi liềm. Vậy nên Noah cũng không chọn anh ta để kí sinh hoàn toàn."

Họ đều chỉ là vật chứa tạm thời, là chất dinh dưỡng thôi.

"Vậy nên tớ cược là khi thi thể của mười hai chuyên gia đó được chuyển đến trung tâm xét nghiệm, chất dinh dưỡng toàn thân họ đều đã bị thể kí sinh Noah trong cơ thể hút cạn, họ đã chết, nhưng thể kí sinh trong người vẫn còn sống."

Vệ Lăng nhìn Ôn Chước bằng ánh mắt rất nghiêm nghị.

Hắn lập tức liên hệ với người đứng đầu trung tâm xét nghiệm liên hợp.

"Giám đốc Trần, bây giờ phải xả men vào phòng giải phẫu bị cách ly ngay lập tức. Nghiên cứu viên trong đó ắt đã bị kí sinh cả rồi."

Bởi Noah đã thu được một phần chất dinh dưỡng trên máy bay để sống sót tiếp, vậy nên khi chúng chuyển đến cơ thể của các nghiên cứu viên, tốc độ chết tế bào của họ mới chậm hơn các hành khách trên máy bay.

Chúng sẽ dùng cách này để không ngừng lấy năng lượng sinh tồn, tới tận khi lấy được vật chủ mà chúng hài lòng.

"Nhưng... các thi thể trên máy bay thì đâu rồi?" Vệ Lăng sờ cằm, vụ này anh không nghĩ ra.

"Khi Noah rời khỏi vật chứa dinh dưỡng, chuyển đến cơ thể vật chủ tiếp theo, vật chủ trước đó sẽ nhanh chóng suy yếu, thậm chí tan thành bụi." Ôn Chước đáp, "Lúc phòng giải phẫu khép kín xuất hiện bụi bặm, máy hút bụi sẽ tự động hút. Chỉ cần xem máy hút bụi có thu được số bụi lớn nào không là biết ngay."

Phải, Noah ngủ đông trong thi thể các chuyên gia đó lâu như vậy, lại ở trong môi trường nhiệt độ thấp, chút nước cuối cùng chắc đều bị cướp hết cả rồi, cùng với việc cướp được năng lượng trong vật chủ tiếp theo, những thi thể đó chắc cũng đã đến bước chạm vào cái là tan ra ngay.

Vệ Lăng thở hắt ra một hơi: "Noah... đúng là sức phá hoại kinh người. Rời khỏi vật chủ trước còn chẳng để lại lấy một thi thể."

"Lúc nãy cậu có phát hiện ra, lúc cậu điều khiển máy tính ba chiều, hai tay cậu rất linh hoạt không?"

Vệ Lăng đờ người ra.

Vừa rồi cậu kéo hình chiếu ba chiều hay lấy số liệu đều là dùng hai tay của mình.

"Não bộ của cậu đã ảnh hưởng đến việc điều khiển cơ thể của cậu. Cậu càng chú ý đến việc mình hành động bất tiện, cơ thể của cậu sẽ càng khó hoạt động theo ý muốn hơn. Ngược lại, lúc cậu không chú ý, thì cậu sẽ linh hoạt nhất."

"Là... là vậy ư?"

Vệ Lăng cúi đầu xuống, phát hiện ra giờ mình muốn giơ tay lên đều cực kì tốn sức.

Đúng lúc này, còi cảnh báo trong trung tâm xét nghiệm bỗng nhiên vang dội.

"Sao vậy?" Vệ Lăng ngoái đầu lại.

Sau khi Trình Bào nghe được mệnh lệnh trong tai nghe, anh ta cao giọng nói: "Giáo sư Ôn! Là Noah! Chắc là sau khi một nghiên cứu viên nào đó bị kí sinh, tố chất cơ thể của anh ta đạt đủ yêu cầu kí sinh của Noah, vậy nên anh ta đã bị Noah chi phối!"

Liên Vũ bỏ trò chơi xuống, tặc lưỡi một tiếng.

Vệ Lăng lập tức nhớ đến lúc anh ngồi lên trực thăng bay qua bầu trời thành phố cũ, anh đã liếc nhìn thấy những con quái vật đó.

"Nếu chúng ta đã điều tra được gần hết mọi chuyện rồi, vậy tôi và Vệ Lăng đi trước đây."

Ôn Chước nhẹ nhàng vỗ lên xe của Vệ Lăng, nó liền tự động lái đi.

"Đợi đã – chúng ta không cần xử lí vụ Noah kia sao?"

"Đừng xem thường khả năng của trung tâm xét nghiệm liên hợp."

Ôn Chước sải bước đi ngay sau Vệ Lăng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!