"Ồ, trí nhớ tốt ghê. Anh làm tôi ngạc nhiên lắm đấy." Liên Vũ vừa đi vừa nói cười với Vệ Lăng.
"Ngạc nhiên chuyện gì?"
"Hôm ấy anh mặc đồ bệnh nhân, rất là bẩn thỉu, nhìn nhếch nhác như thế, cứ như..."
Liên Vũ đắn đo chọn từ, Vệ Lăng nói trước cậu: "Như một con chó chết?"
"... Giàu hình tượng ghê, mặc dù tôi không định nói thế."
"Vậy bây giờ thì sao?"
"Anh mặc Âu phục, khiến người ta tưởng anh là chủng lai đó."
"Âu phục là đặc trưng của chủng lai các cậu à?"
Liên Vũ liếc nhìn Ôn Chước đang đi đằng trước, mỉm cười: "Anh có thấy giáo sư là một người đàn ông rất quyến rũ không?"
"Cái thằng này đúng là xấu xa, giáo sư nhà cậu đi ngay đằng trước chúng ta, tôi có thể bảo cậu ấy không quyến rũ được à?"
"Ngoại hình của chủng lai đều sinh ra thay đổi nhỏ tuỳ theo việc kí sinh của Angela trong cơ thể. Sức mạnh của Angela càng lớn, thì vẻ ngoài của vật chủ sẽ càng khiến người ta rung động, đây là vì..."
"Vì Angela muốn sinh ra đời sau có gen xuất chúng." Vệ Lăng đáp.
Sức mạnh của Angela càng lớn, chứng tỏ thể lực và trí lực của vật chủ càng cận kề sự hoàn hảo hơn.
Gen càng hoàn hảo thì càng khát vọng được sinh sôi.
"Kì thực dù cho không có Angela, thì giáo sư Ôn của các cậu cũng là mẫu người hoàn hảo nhất mà tôi từng gặp." Vệ Lăng ngẫm nghĩ, "Ấy, đợi đã, cậu bảo tôi sẽ bị nhầm là chủng lai, là đang khen tôi đẹp trai hả?"
"Dù sao cũng không đẹp bằng tôi."
Liên Vũ nói xong liền dùng ngón tay khẽ khàng chọc vào xe hai bánh của Vệ Lăng một cái, tốc độ của xe đột ngột tăng cao, lao thẳng về phía trước.
"Cái xe ghẻ này làm sao vậy!" Vệ Lăng nhớ tới việc trong nhà Ôn Chước có rất nhiều thứ được điều khiển bằng âm thanh, cái cục người máy biến hình này có khi cũng vậy, "Wendy, giảm tốc độ!"
Tốc độ lập tức chậm lại, sau đó dừng trước một cánh cửa kim loại.
Vệ Lăng ngoái đầu lại hung hãn trừng mắt nhìn Liên Vũ, cái thằng cha này giả vờ như chẳng có gì xảy ra, mỉm cười với anh.
Cậu đợi đó, ngày mà tôi hồi phục, sẽ bắt cậu quỳ xuống gọi tôi là bố!
Hai nhân viên bảo vệ ôm súng, ánh mắt kiên định, đứng trực ở cửa.
"Giáo sư Ôn, thầy đến rồi."
Trình Bào lại gần, lông mày nhíu chặt.
Lúc ở sân bay nhìn thấy Liên Vũ và Hà Liễm, anh ta vẫn còn tâm trạng nói đùa.
Thế nhưng bây giờ Trình Bào chỉ cảm thấy áp lực đè nặng như núi.
Liên Vũ và Ôn Chước là người quen cũ của anh ta, một người có thể nói đùa, một người thì giữ khoảng cách một cách kính sợ.
Khoảnh khắc nhìn thấy Vệ Lăng, Trình Bào hơi ngẩn ra.
"Đây là đồng nghiệp mới ư?"
"Tạm coi là vậy." Liên Vũ đáp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!