"Mẹ à – con là A Lăng này! Mẹ nhớ con hông?"
"Trời ơi! Con trai! Con trai! Con trai à!"
Hai mẹ con gần như ôm chầm nhau cách cả thế giới.
Vệ Lăng không kể lại mọi chuyện xảy ra hôm nay, bao gồm việc mình suýt thì chết, xén bớt toàn bộ, chỉ nói rằng kể từ ngày hôm nay trở đi mình sẽ sống cùng Ôn Chước.
"A Lăng à! Bao năm nay cũng toàn là Ôn Chước chăm sóc con và bố mẹ! Thoạt nhìn cậu ấy không nói năng gì nhiều, nhưng lại là một đứa bé hiểu chuyện và có trách nhiệm! Con sống ở nhà cậu ấy, phải nghe lời cậu ấy đó! Cậu ấy..."
Bên dưới cắt bớt gần mười nghìn chữ ca ngợi Ôn Chước.
Vệ Lăng nghe mãi, đầu ngoẹo sang một bên, ngủ thiếp đi.
"Cô ơi, Vệ Lăng ngủ mất rồi, bên này con cúp máy cho cậu ấy nhé." Giờ Ôn Chước mới thò mặt ra trước Dung Lan.
"Ối giời! Mất mặt quá! Thằng nhóc chết tiệt này không bảo con ở bên cạnh!"
Đợi đến khi mọi thứ đều trở nên yên tĩnh, ánh đèn trong phòng cũng tối dần.
Vệ Lăng nghiêng người, một cánh tay đặt bên má, lông mi cúp xuống mảnh mai nhẹ bẫng.
Thực ra anh vẫn còn giữ vóc người của tám năm trước, cách một lớp chăn cũng có thể nhìn thấy đường nét từ bả vai đến lưng của anh, phập phồng lên xuống theo nhịp thở của anh.
Như núi, như biển, như mọi hình ảnh khiến người ta cảm thấy tốt đẹp.
"Chúc ngủ ngon." Ôn Chước khẽ sờ trán Vệ Lăng, hắn không bỏ đi mà ngồi ngay bên cạnh anh.
Có lẽ là bởi hoàn cảnh này rất dễ chịu, sau khi ngủ say, tư duy của Vệ Lăng chìm xuống từng chút một, cứ như xuyên qua dòng nước chồng chất không ngơi nghỉ, đáp xuống chiếc giường chật hẹp, gần như không dư chỗ để trở mình.
Anh lười biếng ôm một thứ giống như điện thoại, đang gọi điện cho một ai đó.
Căn phòng kí túc này nhỏ đến mức chẳng có chỗ đặt một cốc trà – bé y như một viên nhộng.
Trên đỉnh đầu còn dán một tờ áp phích, là hình anh mặc đồ phi hành gia đang nhảy trên nền cát quạnh quẽ, ánh sao đằng xa và đốm sáng do các vệ tinh nhân tạo chiết xạ tạo nên khung cảnh sâu thẳm.
Giờ Vệ Lăng mới vỡ lẽ, e rằng không gian bé tẹo này chính là kí túc ở trạm nghiên cứu mặt trăng của mình.
Ngoài cửa có ai đó!
Vệ Lăng mở cửa ra, nhìn thấy ngay Ôn Chước đứng bên ngoài.
"Ôn Chước!"
Khoảnh khắc Ôn Chước ngước mắt lên, mọi suy nghĩ của Vệ Lăng trôi dạt trong cặp mắt sâu thẳm ấy, mọi thứ mất khống chế.
Khi Ôn Chước bước từng bước lên phía trước, Vệ Lăng lùi từng bước về phía sau, anh không thể nào suy nghĩ nổi, mọi thứ của anh dường như đều thuộc về "Ôn Chước" trước mặt.
Đầu ngón tay của Ôn Chước chạm vào gò má của Vệ Lăng, vô số dòng điện nhỏ li ti xuyên qua tế bào của anh, cơ thể run lên nhè nhẹ...
Cặp mắt đang nhìn thẳng vào anh đẹp quá, cứ như đoá hoa lặng lẽ bung nở trong đêm tối...
Đây không phải là Ôn Chước! Không phải!
Ôn Chước rất mạnh mẽ và linh hoạt, thậm chí còn có một vẻ lạnh lùng, hắn sẽ không... không quyến rũ bất cứ ai như thế này!
Vệ Lăng lao ra ngoài, anh liều mạng chạy, còn cái thứ giả làm Ôn Chước đó thì đuổi theo anh mãi.
"Á!!!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!