Ôn Chước cúi người xuống, thò nửa thân trên vào trong xe.
Câu cảnh cáo kia có sức uy h**p quá, khoảnh khắc Vệ Lăng cảm nhận được hơi thở của hắn, lưng anh liền ép sát vào ghế ngồi.
"Cạch" một tiếng, dây an toàn được mở khoá, Ôn Chước hạ thấp ghế, lại định bế Vệ Lăng ra ngoài.
"Ờm... Tiểu Tửu, Ôn Tiểu Tửu! Chúng ta thương lượng cái được không?"
Vệ Lăng cười hì hì.
"Cái gì?" Ôn Chước dùng một tay chống bên ghế của anh, tay kia chống lên lưng ghế ngồi, gần như hoàn toàn bao trùm Vệ Lăng.
"Cậu có thể cõng tớ vào chứ đừng bế vào có được không?"
Tớ không phải công chúa, cũng không có mơ ước làm công chúa, vậy nên không cần bế kiểu công chúa!
"Cậu thấy chỉ còn có mình tôi, tí thể diện đó của cậu có ý nghĩa gì không?" Ôn Chước hỏi vặn.
"Không..."
Giây tiếp theo, Vệ Lăng liền bị Ôn Chước bế ra ngoài.
Hắn dùng khuỷu tay thúc nhẹ một cái, cửa xe liền đóng lại, Vệ Lăng cứ thế bị hắn bế ra khỏi nhà để xe, đi tới cửa nhà.
"Cậu xem, tớ bảo bế ngang không tiện mà, cậu lấy chìa khoá kiểu gì..."
Người Ôn Chước hơi nghiêng về phía trước, tai hắn gần như lướt qua chóp mũi Vệ Lăng, cửa liền mở tự động.
Chắc là nhận diện mống mắt nhỉ...
"Bây giờ nhà ai còn dùng chìa khoá nữa?"
Ôn Chước hỏi vặn lại, Vệ Lăng cạn lời.
Quả là tỉnh lại một cái, anh liền biến thành một tên người rừng lạc hậu so với thời đại và khoa học kĩ thuật.
Ôn Chước cởi giày ra, chân trần ôm Vệ Lăng vào phòng khách, đặt anh lên sofa.
Đèn cũng bật tự động, khi cả căn phòng khách sáng bừng lên, Vệ Lăng mới phát hiện ra nơi này không lạnh lẽo như mình tưởng tượng.
Trên sàn nhà là tấm thảm lông màu vàng, toàn bộ đồ dùng trong nhà đều không có góc cạnh, trên ghế sofa còn có hai tấm đệm dựa lưng lớn, cửa sổ chạm đất trong phòng khách cũng dùng rèm che có chất liệu mềm mại, ánh sáng dìu dịu lọt qua kẽ rèm chiếu vào phòng.
Ôn Chước rõ ràng đã bảo mình không về đây ở nhiều lắm, thế nhưng chỉ nhìn căn phòng khách thôi mà lại rất có hơi người, hơn nữa còn mềm mại và ấm áp.
"Cậu muốn tắm trước, hay là ăn cơm trước?"
Ôn Chước ngồi ngay bên cạnh hỏi anh.
"Tắm trước đi..." Vệ Lăng cúi đầu xuống, trên người anh hẵng còn mặc quần áo bệnh nhân.
Ngày hôm nay thật sự là ngày chấn động nhất anh từng trải qua.
Anh đã chứng kiến rất nhiều cái chết, Diệp Ngữ suýt thì hi sinh vì anh, anh suýt thì ngã từ trên cao xuống, anh đã bay qua thành phố cũ và nhìn thấy thành phố mới, còn cả trung tâm kiểm soát liên hợp trong truyền thuyết nữa.
Thế nhưng, khi Ôn Chước ngồi ngay bên cạnh hỏi anh "muốn tắm trước, hay là ăn cơm trước", anh mới có một loại cảm giác quay về thực tại, bản thân mình thực sự còn sống.
"Cậu ngồi ở đây, tôi đi xả nước vào bồn tắm."
"Ừm. Phải rồi, đến đây vội quá, có phải bảo bố mẹ tớ mang quần áo của tớ đến không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!