Trong ấn tượng của anh, Ôn Chước chưa bao giờ nhắc tới cái từ "nhà" này, bởi vì đối với hắn mà nói, nhà chưa từng tồn tại.
"Ôn Chước, chắc chắn cậu có rất nhiều việc phải làm nhỉ? Ví dụ như không phải cậu là giáo sư sao? Không cần phải đi dạy học sao?"
"Bây giờ vẫn đang nghỉ hè."
"Có phải cậu vẫn còn dự án nghiên cứu Angela và Noah không?"
"Ừ. Nhưng cậu có thể cho tôi nhiều phương hướng nghiên cứu hơn."
"Hướng nghiên cứu? Trước đây cậu bảo tớ toàn "nghĩ lung tung" cơ mà..."
"Cái gọi là nghiên cứu khoa học không phải chính là phỏng đoán táo bạo, cẩn thận chứng minh sao?"
Cậu đúng, cậu đúng, cậu nói gì cũng đúng.
"Cậu nên đưa tớ về với bố mẹ tớ đi! Mời thêm vài điều dưỡng gì đó... cử thêm hai quan chấp hành lợi hại như Diệp Ngữ ấy, tớ..."
Tay của Ôn Chước vòng từ đằng sau xe lăn tới, hắn cúi người xuống, hai tay chống lên tay vịn của xe lăn, nhìn thẳng vào mắt Vệ Lăng.
"Ngoại trừ tôi ra, không ai có thể bảo vệ được cậu."
Rất chắc chắn, không chấp nhận nghi ngờ.
"Ôn Chước... Cậu trước đây không giống thế này..."
Đừng nói bảo vệ gì đó, trước đây hai người ở cùng một phòng kí túc, Ôn Chước cũng chẳng buồn nhìn Vệ Lăng.
"Vậy thì từ giờ bắt đầu làm quen."
Lần này, họ không lên trực thăng nữa.
Liên Vũ lái một chiếc ô tô đến, đỗ trước cổng trung tâm kiểm soát liên hợp.
Chiếc xe này màu đen, trong đường nét mượt mà là chút vẻ nặng nề.
Vệ Lăng chưa từng nhìn thấy nhãn hiệu này, nhưng anh đoán rằng giá cả chắc chắn không rẻ. Thế nhưng Ôn Chước chưa bao giờ theo đuổi sự xa xỉ, hắn chọn chiếc xe này ắt là do tính năng siêu việt của nó.
"Giáo sư, em lái xe đến cho thầy đây."
"Cảm ơn. Hà Liễm đâu?"
"Cậu ấy còn đang nghỉ ngơi, đang bổ sung thuốc dinh dưỡng."
"Tình trạng của Diệp Ngữ ra sao?"
"Đang hồi phục ạ."
"Ừm."
Ôn Chước lại bế ngang Vệ Lăng lên, đặt vào ghế hàng trên.
Một lần sống, hai lần chín, ba lần bốn lần gọi là dê.
Vệ Lăng chấp nhận số phận, hưởng thụ việc được Ôn Chước cài dây an toàn.
Chỉ có điều, khi hắn cúi đầu xuống dựa gần mình, tóc tơ của hắn hình như sượt qua cần cổ anh, hơi ngứa.
Nhưng còn chưa kịp gãi, Ôn Chước đã đứng thẳng dậy, đóng cửa xe, ngồi vào ghế lái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!