Chương 19: Nhà tôi

Cơn gió đến từ sa mạc hoang vu trắng trợn kéo tóc Ôn Chước, vẻ mặt của hắn lại trở lại bình thường, như một bức tường thành đóng chặt, chẳng có chút khe hở nào.

"Đi đâu cơ?"

"Trung tâm kiểm soát liên hợp."

Ôn Chước dứt khoát bế bổng Vệ Lăng lên, bước vào trực thăng, đeo nút bịt tai và thắt dây an toàn cho anh.

Vệ Lăng vẫn còn mặc quần áo bệnh nhân màu xanh sọc trắng, theo góc nghiêng của trực thăng, anh trượt về phía cửa.

Ôn Chước vươn một cánh tay ra, kéo anh vào lòng mình, hắn cởi bộ Âu phục màu đen của mình, khoác lên người Vệ Lăng.

Giờ Vệ Lăng mới nhớ ra, toàn thân mình đã ướt đẫm.

Anh vô thức muốn cử động ngón chân của mình.

Ôn Chước cởi dây an toàn ra, quay lại ngồi trước mặt anh.

Vừa đúng lúc trực thăng lắc lư, hồn Vệ Lăng suýt thì bị lắc ra ngoài.

"Này! Nguy hiểm đó cậu định làm..."

Vệ Lăng không thể nào ngờ được, thế mà Ôn Chước lại nhấc chân anh lên, đặt lên đầu gối của mình, hắn mở hòm thuốc dự phòng trên trực thăng, dùng khăn ướt lau sạch ngón chân cho anh.

"Không cần! Cậu... thật sự không cần làm thế đâu!"

Vệ Lăng lúng túng muốn chết, mu bàn chân vốn không linh hoạt giờ cong lại.

"Cậu rất khó chịu mà, không phải sao?"

Rõ ràng tiếng trực thăng đã át đi mọi thứ, nhưng giọng của Ôn Chước lại rõ đến kì lạ.

"Có phải cậu đang áy náy rằng cậu không về lúc Noah tập kích không? Không cần đâu, thật sự không cần mà... nếu không phải cậu đỡ được tớ thì tớ đã chết rồi..."

Vệ Lăng nói một cách rất nghiêm túc.

"Tôi rất áy náy, nhưng quan trọng hơn là tôi không muốn cậu thấy chút khó chịu nào."

Trên mặt Ôn Chước chẳng thay đổi tẹo gì.

Hắn rút giày dùng một lần ra, xỏ vào chân Vệ Lăng: "Cậu cứ tạm thế đã, đợi xuống trực thăng rồi sẽ có người mang quần áo sạch sẽ đến cho cậu."

"Ừm."

Vệ Lăng cúi đầu xuống, cẩn thận ngẫm nghĩ Ôn Chước đúng là đã thay đổi rất nhiều.

Bây giờ trong lòng anh tràn ngập những câu hỏi, lần này, Ôn Chước nên cho anh đáp án.

Khi trực thăng bay qua bầu trời của thành phố cũ, Vệ Lăng bị choáng váng bởi khung cảnh thành phố đổ nát trước mắt.

"Thế... thế này là thế nào?"

"Đó là thành phố cũ. Thành phố cũ kiểu này có thể nhìn thấy ở mọi nơi trên thế giới."

"Thành phố cũ? Là nơi bị con người bỏ rơi sao? Tại sao lại có thành phố cũ?"

Đối với đống câu hỏi của Vệ Lăng, Ôn Chước rất bình tĩnh, và rất kiên nhẫn.

"Tám năm trước, hai mẫu sinh vật ngoài hành tinh có trí tuệ cao đã trốn thoát khỏi cơ sở nghiên cứu mặt trăng và trạm không gian vũ trụ. Chúng có khả năng tự sao chép cực cao."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!