"Đáng yêu? Lên xe xin chú ý – xin nhường chỗ cho người già trẻ em phụ nữ mang thai và người có con nhỏ, cảm ơn đã hợp tác?"
Thiếu niên đội mũ nhìn Vệ Lăng với giọng điệu chế giễu.
"Có học ghê đấy." Vệ Lăng cười bất lực.
"Được thôi, tôi sẽ làm chuyện có học thật sự nhé. Tôi đếm đến mười, nếu anh có thể đứng dậy, đi vài bước, thì tôi sẽ không bẻ đầu Diệp Ngữ. Thế nào?"
Thiếu niên đội mũ nhếch khoé môi nhìn anh.
Thằng nhóc này có sự linh hoạt và buông thả của một con mèo.
"Sotsuki, ngươi quá đáng quá đấy." Trong tai nghe của thiếu niên đội mũ vang tiếng cười khẽ của sếp.
"Đừng nên lãng phí thời gian, Ôn Chước đã về đến nơi rồi."
"Chậc chậc chậc, Noah chúng ta một lời nói đáng giá ngàn vàng. Em vẫn muốn xem tên vô dụng này có phải chỉ có thể làm một nhánh hoa cắm trong bình thôi hay không!"
Thiếu niên tên Sotsuki bắt đầu đếm ngược, vừa đếm vừa đứng dậy đi về phía Diệp Ngữ.
Y bẻ ngón tay của mình, phát ra tiếng rắc rắc.
"Một... hai..."
Giọng nói thoạt nghe rất trong trẻo của thiếu niên lại có tiếng vọng như ma quỷ.
Vệ Lăng nhắm mắt lại, tập trung... tập trung...
Mặc kệ y có phải lừa mình hay không, ít nhất cũng phải đứng dậy đã.
Sotsuki ngừng đếm, bổ sung thêm một câu: "Anh xem "Kill Bill" bao giờ chưa? Nữ sát thủ đó bị liệt và hôn mê rất lâu, chỉ mất vài phút đồng hồ đã có thể chạy nhảy giết người rồi... Có điều đó chỉ là phim thôi!"
Y ngoái đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Vệ Lăng hẵng còn nằm nguyên chỗ cũ, y cười chế nhạo, quay người tiếp tục đi về phía Diệp Ngữ.
"Ba... bốn..."
Ngón tay run lẩy bẩy, Vệ Lăng biết mình đang sợ hãi.
Sợ mình không đứng dậy được, sợ rằng ngay cả giãy giụa lần cuối mình cũng từ bỏ.
Nếu Diệp Ngữ thật sự chết ở đây, cả đời này anh sẽ chìm trong nỗi áy náy không thể thoát ra được.
Nếu không muốn áy náy, thì phải vượt qua sự mong đợi của mình đối với bản thân.
Vệ Lăng vứt bỏ mọi sự quấy rầy của thế giới này đối với anh, theo anh, cái gọi là thiên tài không nhất định phải có IQ trên 200, mà phải có khả năng tập trung dễ dàng hơn người bình thường.
Khi tiếng bước chân của Sotsuki càng lúc càng xa, khi cảm giác lạnh lẽo của nền nhà dưới mình bị xem nhẹ, dường như anh thật sự nghe thấy tiếng máu chảy trong cơ bắp của mình.
Như ánh sáng lọt qua khe hở, như thác nước chảy dịu dàng, như làn gió ùa về phía trăng sáng, như nỗi cố chấp không cam lòng, không chịu cứ thế bị huỷ diệt.
Khoảnh khắc ấy dường như anh nhìn thấy cảnh Ôn Chước nhảy lên khoang y tế, vượt qua giới hạn của Angela một cách thản nhiên, bước trên bờ vực mất kiểm soát, giật phăng cửa khoang.
Mọi dây thần kinh yếu đuối bị vô số dòng điện chảy qua, lấp đầy, nối với nhau, như từng cỗ xe tăng đâm vào nhau.
Ầm ầm, ấy là tiếng tim đập của anh.
"Năm... sáu..."
Sotsuki đút tay vào túi, quay người lại, nụ cười chế giễu của y còn chưa nở rộng, thứ y nhìn thấy trong mắt là một bóng người run rẩy, anh khom lưng, cánh tay thõng xuống, chậm rãi đứng thẳng người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!