"Bây giờ mà cậu không ra làm gì đó, chờ hai thằng cha đó vào, tôi sẽ bảo chúng rằng có một chú chuột nhỏ đang trốn trong tủ thuốc."
"Hả, sao anh có thể..." Dược sĩ mếu máo.
"Cậu tên là gì?" Vệ Lăng hỏi.
Lúc này, anh hơi muốn hút thuốc.
"Hoàng... Hoàng Quyết ạ."
"Hoàng Quyết, cậu nghe đây. Bên ngoài đang một chọi hai, có thể Diệp Ngữ không giữ được phòng chứa thuốc. Toàn bộ nhân viên bảo vệ đều bị hạ gục rồi, điện thoại của cậu có tín hiệu không?"
"Không có... chắc hẳn là bị chặn rồi..."
Nếu có thể có tín hiệu thì Hoàng Quyết đã cầu cứu từ lâu rồi. Chẳng đến nỗi tới lúc này mà không có ai đến cứu họ.
"Vậy nên giờ chúng ta phải tự lực cánh sinh, hiểu chưa?"
"Hiểu ạ, anh bảo nên làm gì?"
"Bây giờ cậu tháo hết thuốc trên người những nhân viên bảo vệ đó ra, mang được bao nhiêu thì mang."
"Được ạ."
Hoàng Quyết mở cửa tủ thuốc ra, thân hình cái cậu này rất bé, thảo nào trốn đi không bị phát hiện.
Cậu ta bị đông lạnh ghê lắm, những bình thuốc trong băng đạn run cầm cập.
"Bỏ hết chỗ bình thuốc này vào cái ba lô kia, đeo lên người."
Vệ Lăng nói bằng giọng lạnh lùng.
Hoàng Quyết là một người không có chủ kiến, Vệ Lăng nói gì là cậu ta làm nấy.
"Sau đó thì sao ạ?"
"Sau đó? Cậu biết trong phim nhân vật chính toàn bò ra từ lỗ thông hơi không? Bây giờ cậu có cơ hội làm nhân vật chính rồi đó."
Vệ Lăng mỉm cười với cậu ta.
"Đó là phim bao năm về trước rồi! Bây giờ chả ai quay phim như vậy nữa!"
"Bây giờ quay phim ra sao?"
"Toàn là chủng lai xông pha khắp chốn anh có hiểu không?"
"Ồ... Chuyện phim ảnh thảo luận sau đi, bây giờ cậu vẫn phải bò qua lỗ thông hơi."
Hoàng Quyết lập tức lắc đầu, hốt hoảng: "Em không làm được! Em không làm được đâu!"
"Có gì mà không được? Có phải là kêu cậu vác súng ra ngoài đánh nhau với hai người đó đâu. Bao nhiêu người đã chết ở đây rồi, cậu thấy ở đây mè nheo bảo mình không làm được, liệu có sống nổi không hả?"
Vẻ mặt của Vệ Lăng trở nên lạnh lùng, giọng nói của anh rất bình thản, nhưng mỗi chữ đều tràn ngập sức mạnh.
"Em..."
"Hoàng Quyết, đi đằng trên là cách duy nhất để cậu rời khỏi nơi này. Nhưng nếu tôi có thể cử động được thì sẽ không cho cậu cơ hội này đâu. Tôi sẽ không bảo "tôi không làm được" với bản thân mình, bởi làm hoặc chết thôi. Hiểu chưa?"
Hoàng Quyết đờ người ra tại chỗ, cậu ta không ngờ rằng một người không thể cử động được lại có quyết tâm nhường ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!