Chương 16: Tập kích

Diệp Ngữ lập tức đứng dậy: "Bác sĩ Thang đâu?"

"Đương nhiên là đang đợi mọi người ở chỗ làm MRI."

Một người trong số họ mỉm cười, chính là cái cậu bác sĩ đeo kính đen mà Vệ Lăng nhìn thấy lần đầu tiên tỉnh lại.

"Đưa thẻ công tác của các cậu cho tôi xem."

"Nghiêm khắc thật đấy."

Bác sĩ đeo kính đen gãi đầu, làm vẻ mặt cầu cứu với Vệ Lăng, ý là sao Diệp Ngữ khó tính quá vậy.

"Cho cô ấy xem đi." Vệ Lăng cũng mỉm cười với đối phương.

Diệp Ngữ rất cảnh giác, cô cầm lấy thẻ chứng nhận công tác của họ, yêu cầu họ cởi khẩu trang ra, sau khi đối chiếu mới đồng ý cho họ lại gần Vệ Lăng.

Hai bác sĩ tháo thiết bị trên lồng ngực và đầu ngón tay của Vệ Lăng ra, một người nâng thân trên của anh, người kia nâng chân, nhấc anh ra khỏi giường bệnh, đặt vào xe lăn.

Mới ra khỏi cửa phòng, Vệ Lăng lên tiếng: "Diệp Ngữ! Lưng tôi ngứa quá, gãi giúp tôi với!"

"Để tôi gãi cho."

Bác sĩ kính đen mỉm cười cúi đầu xuống, định kéo cổ áo của anh.

"Tôi muốn con gái gãi cho cơ." Anh nháy mắt với đối phương.

Y cười bất lực.

"Anh lắm chuyện thật." Diệp Ngữ bước tới cạnh xe lăn, không tình nguyện cúi xuống, định giơ tay ra chạm vào lưng anh.

"Mang tôi đi – Nhanh lên!"

Ánh mắt của Diệp Ngữ lay động, cô vòng tay qua người anh, nhấc anh khỏi xe lăn mà chẳng tốn chút sức nào.

Ngay sau đó tên kính đen ấn tay xuống, y chậm một bước, chỉ giữ được tay vịn của xe lăn.

Diệp Ngữ dùng một tay đỡ Vệ Lăng, cô lộn mèo một cú, đạp lên vách tường, lập tức lùi xa bốn năm mét.

Đầu Vệ Lăng hẵng còn quay mòng mòng, anh nhìn thấy hai bác sĩ trẻ đối diện quẳng áo blouse trắng đi.

Tên kính đen tháo kính ra, cười lạnh lùng nhìn Vệ Lăng.

"Này, sao anh biết chúng tôi có vấn đề?"

"Bác sĩ nào lại đi giày quân đội trong bệnh viện?" Vệ Lăng lạnh lùng hừ một tiếng.

Diệp Ngữ cúi đầu xuống, nhìn thấy giày của họ, trong lòng lạnh toát.

Mình sơ ý quá! Chi tiết rõ ràng như vậy mà lại không phát hiện ra!

"Còn nữa, sau d** tai của cậu bác sĩ đeo kính đen có một nốt ruồi. Lúc cậu cúi xuống tháo thiết bị đo nhịp tim của tôi, nốt ruồi đi đâu mất rồi?" Vệ Lăng cười lạnh lùng hỏi.

Tên kính đen và đồng bọn nhìn nhau cười.

"Tưởng rằng anh liệt rồi thì sẽ ngoan ngoãn hơn cơ."

Câu nói vừa dứt, tên kính đen đột nhiên xuất hiện trước mặt Vệ Lăng, tốc độ nhanh đến nỗi vượt ngoài tưởng tượng.

Y đã tháo cặp kính đen của mình ra, cặp mắt của y cách Vệ Lăng chưa đầy ba centimet, tóc y bay về sau vì tốc độ quá nhanh, để lộ phần trán, khuôn mặt vốn nở nụ cười ngượng ngùng của y bỗng nhiên mang đầy sát khí.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!