Hà Liễm vẫn đứng yên tại chỗ, cúi mặt, chẳng động đậy.
Liên Vũ khiêng luôn cậu ta lên vai, nhét vào chỗ ghế đằng trước, thắt dây an toàn cho cậu ta.
Ba người lái xe đi giữa thành phố cũ đổ nát, thỉnh thoảng lại chèn qua quái thú nằm liệt dưới đất, chiếc xe xóc nảy lắc lư.
"Quan chấp hành cấp một Hà Liễm, độ hoạt động của Angela đạt 80%, xin chú ý."
Tiếng nhắc nhở lại vang lên bên tai, Liên Vũ nghiến răng: "Tốc độ của giáo sư nhanh quá."
Liên Vũ đạp chân ga, đuổi theo bằng tốc độ nhanh nhất.
"Giáo sư còn có thể chạy nhanh hơn cả ô tô ư?" Phi công trực thăng ngồi sau hỏi.
"Phí lời. Chúng tôi mang theo anh nhảy từ trên cao mười mấy mét xuống mà còn không chết, anh nghĩ sao? Nếu không phải là Hà Liễm không cử động được, tôi còn phải mang theo anh, thì tôi cũng dùng chân chạy!"
"Tôi có thể hỏi một câu không... Năng lực của Hà Liễm là gì?"
"Chắc hẳn anh biết, Angela và Noah là cùng một loài?"
Liên Vũ gần như lái xe lên tới 120km/h, nhưng vẫn có thể nói chuyện với phi công bằng giọng điệu rất từ tốn.
"Biết chứ, đây không phải kiến thức chung đối với cả thế giới sao?" Phi công cười.
"Angela và Noah là sinh vật kí sinh, còn năng lực của Hà Liễm là kiềm chế Angela và Noah. Mặc dù quái thú trong thành phố cũ là sinh vật biến dị mà Noah không thể dung hợp thành công với vật chủ, nhưng trong cơ thể của chúng vẫn có bản sao của Noah."
"Vậy Hà Liễm... chỉ cần giữ được Noah trong cơ thể của chúng là có thể khiến chúng mất khả năng hành động?"
"Phải."
Bất thình lình, Liên Vũ đang lái xe quay vô lăng, mắt thường không thể nhìn rõ tốc độ rút súng của cậu, cậu nổ súng nhắm thẳng phi công ngồi ghế sau mà không hề do dự chút nào.
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, thế mà đối phương lại đạp văng cửa xe, trốn thoát ra ngoài, viên đạn nổ tung trong xe, phi công lái trực thăng dùng một tay giữ thăng bằng, sau đó trong cơ thể của gã có cái gì đó trông như rắn phóng ra ngoài, xuyên thủng cửa xe bằng kim loại, đúng lúc nó sắp chạm vào Hà Liễm thì đột nhiên mềm nhũn ra.
Phi công trợn trừng mắt, nhìn Liên Vũ giơ súng.
"Đã nói trước với mày rồi, năng lực của Hà Liễm là kìm giữ Angela và Noah. Nhưng con người thì ngoại lệ."
Đáng tiếc rằng gã phi công lái trực thăng này đã không còn là người bình thường nữa.
Viên đạn xuyên qua trán gã, cái phần chuồn ra khỏi cơ thể gã được bọc trong da người, có xương cốt máu thịt, cứng cáp hơn cơ thể người bình thường gấp trăm lần.
Đó chính là kí sinh trùng Noah trong cơ thể gã.
Nếu không phải thằng cha đó cứ nghe ngóng năng lực của Hà Liễm mãi, trong gương chiếu hậu vẻ mặt của gã cũng hơi quái lạ, có khi mình đã nói toạc ra cho gã rồi.
"Không ngờ thế mà Noah lại thâm nhập được cả vào thành phố mới rồi. Xem ra phải thông báo cho giám đốc Châu để điều tra cho rõ."
Liên Vũ thở hắt ra một hơi, quay người cõng Hà Liễm lên lưng.
"Vừa hay, không cần phải lái con xe ghẻ này nữa rồi. Hà Liễm, chúng ta đi thôi!"
Cậu hơi lùi lại lấy đà, cõng Hà Liễm chạy như bay.
Đằng trước là một con xe buýt nằm ngang giữa đường, Liên Vũ chẳng hề có ý định giảm tốc độ, cậu nhảy vọt lên cao, đạp l*n đ*nh xe buýt, mượn lực bật đi thật xa.
Một giây sau, chỉ nghe thấy một tiếng ầm, đỉnh xe buýt lõm hẳn xuống...
Ba tiếng đồng hồ trước, trong phòng bệnh của Vệ Lăng, bố mẹ anh đều ở bên anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!