Chương 13: Từng phút từng giây của em ấy

Cậu thiếu niên lập tức bật cười, khoé mắt hàng mi đong đầy vẻ sống động vừa đắc ý vừa gian trá.

"Nhà toán học á? Thế không phải là phải động não cả đời sao? Em cho rằng con người số lần động não trong đời càng ít, thì càng hạnh phúc! Em muốn theo đuổi hạnh phúc hơn!"

"Đó là ai vậy? Đắc ý thế?" Liên Vũ nhìn về phía Hà Liễm.

Hà Liễm lắc đầu, tỏ vẻ mình không biết.

Thế nhưng Ôn Chước lại giơ tay ra, khẽ khàng chạm vào cậu thiếu niên cười đến là vô tư trên màn hình.

Hà Liễm vỡ lẽ: "Đó có phải Vệ Lăng không?"

"Ừ."

Vệ Lăng thời niên thiếu, đến Ôn Chước còn chưa được thấy bao giờ.

Tiếp theo là chuyển cảnh, thứ xuất hiện trong clip là Vệ Lăng vào kì nghỉ hè năm lớp mười hai, thủ khoa khối khoa học tự nhiên của tỉnh K năm ấy.

Anh mặc áo phông trắng của mình, nhận phỏng vấn với hiệu trưởng.

Vệ Lăng lúc đó gầy nhưng không mảnh khảnh, ngồi cạnh hiệu trưởng mà cũng không chịu yên, quần bò màu xanh nhạt làm tôn lên đôi chân vừa dài vừa thẳng, chân đi đôi giày màu trắng, chân phải gác lên chân trái, mũi chân đong đưa, lộ ra một tẹo mắt cá chân.

Khiến người ta muốn túm lấy nó một cách kì lạ, hung dữ giật lấy nó, nhìn anh từ vẻ thờ ơ chuyển sang hoảng loạn lúng túng.

Phóng viên hỏi Vệ Lăng, có lời nào để cổ vũ các đàn em không.

Vệ Lăng hiếm khi cúi đầu xuống, chỉnh lại tư thế ngồi, anh ngẫm nghĩ rất nghiêm túc rồi chậm rãi lên tiếng: "Nếu em đã rất cực khổ rồi mà điểm số vẫn không cao, đừng bận tâm đến người khác bảo em "nỗ lực chưa đủ". Người sai không phải em, mà là toán lí hoá hoặc văn sử địa không thích hợp với em thôi."

Vẻ mặt của hiệu trưởng ngồi bên cạnh hơi gượng gạo.

"Lãng phí thanh xuân chẳng thà nghĩ cho rõ sau này mình muốn làm gì. Ví dụ, bây giờ mọi người đều bảo chơi điện tử chẳng có tiền đồ gì, ai biết mười năm nữa chơi điện tử có phải cũng có thể trở thành triệu phú hay không?"

"Anh ấy mạnh miệng thật. Đây là mười tám năm trước nhỉ? Lúc đó chơi điện tử vẫn còn là "một con chuột qua đường, ai cũng đòi đánh". Bố em từng nói, hồi bé bố chơi máy tính đều là sai trái." Liên Vũ sờ mũi.

"Thế nhưng bây giờ mà không biết dùng máy tính thì chả tìm nổi việc." Hà Liễm nói.

"Nhưng những đoạn băng ghi hình này... chắc chắn không nằm trong máy tính của Carlsson, là Noah lưu vào... cố ý cho chúng ta xem phải không?" Liên Vũ cau mày.

"Xuỳ... Nếu đã là Noah cố ý cho chúng ta xem, thế thì chỉ có xem đến cuối mới biết mục đích của chúng là gì."

Bây giờ trong đoạn băng là Vệ Lăng ở đại học, tham gia thi đấu bóng rổ toàn trường.

Khoa của họ bị khoa công trình bên cạnh giữ chân, Vệ Lăng là chủ lực duy nhất trong khoa, bị khoa công trình bao vây tứ phía.

Toàn thân anh ướt mồ hôi, muốn phá vòng vây mà thế nào cũng không phá nổi.

Ôn Chước còn nhớ rõ trận đấu đó, khoa của họ thua, thế nhưng họ đã chống đỡ được đến cuối cùng bởi có Vệ Lăng.

Vệ Lăng trong đoạn clip cau tít lông mày, anh cắn răng, vẻ mặt kiên nghị.

Dù cho bị ba người bao vây, anh vẫn dùng một động tác giả linh hoạt phá vòng vây, nhanh nhẹn úp rổ.

"Ồ, được ghê!"

Quả úp rổ này khiến Liên Vũ cũng không kìm được vỗ tay.

Tiếp đó là Vệ Lăng lúc thi lên thạc sĩ, tiến sĩ, cuối cùng được huấn luyện trong chương trình đào tạo của căn cứ mặt trăng.

Ôn Chước giơ tay lên, tua đến đoạn cuối video, không ngờ thao tác lại bị từ chối, còn xuất hiện một thông báo:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!