Những cái xác này như thể bị đột ngột rút cạn dinh dưỡng vậy, phơi bày vẻ quắt queo mục nát.
"Liên Vũ, xác nhận hết thân phận của họ chưa?" Ôn Chước hỏi.
"Chưa. Không thể xác định được trong khoang máy bay còn tồn tại chất độc hại hay không, không dám tự tiện mở khoang ra. Nhưng căn cứ theo quần áo trên các cái xác, chắc hẳn đều là các chuyên gia nhận lời mời đến tiến hành hội chẩn cho Vệ Lăng."
Liên Vũ căng thẳng nói.
Ôn Chước rút điện thoại ra, gọi đến trụ sở chính của trung tâm kiểm soát liên hợp.
"Giám đốc Châu, tôi không nên rời khỏi Vệ Lăng lúc này."
"Ôn Chước, tôi biết cậu muốn bảo vệ Vệ Lăng 24/7, thế nhưng mười mấy chuyên gia đến từ các nước đã xảy ra chuyện như vầy rồi, chúng ta phải đưa ra một lời giải thích. Nếu như cậu không đích thân điều tra, thì trung tâm kiểm soát liên hợp sẽ bị cho là qua loa tắc trách. Về sau chúng ta có muốn được bất cứ ai hỗ trợ cũng sẽ chẳng ai phản ứng nữa."
Mặc dù tình hình rất khẩn cấp, nhưng giọng nói của giám đốc Châu vẫn êm dịu bình tĩnh, ông là một người đã trải qua rất nhiều sóng gió.
"Giám đốc Châu, hiện tại có bao nhiêu quan chấp hành đang tạm thời không có nhiệm vụ?"
"Khoảng ba mươi người."
"Phái hết bọn họ đến căn cứ y tế đi."
Giám đốc Châu đầu bên kia sững người.
"Tôi hiểu rồi. Thời gian cậu không có mặt ở đó, chúng tôi sẽ bảo vệ Vệ Lăng kĩ càng nhất."
Cuộc gọi kết thúc, trực thăng mới từ từ cất cánh.
Ngoại trừ Liên Vũ với mái tóc ngắn màu lanh, một người khác trong khoang đang xác minh thông tin trên điện thoại.
"Giáo sư Ôn, căn cứ theo sắp xếp ban đầu, chuyên gia trên máy bay phải bao gồm cả nhà thần kinh học Carlsson, bác sĩ Hồng – chuyên gia phẫu thuật não, bác sĩ Điền – chuyên gia phục hồi thần kinh não v.v, tổng cộng mười hai người."
"Bây giờ có thể xác minh được bao nhiêu thi thể trong khoang máy bay?"
"Vừa khéo mười hai, những chuyên gia này đều là những người nổi bật nhất trong các lĩnh vực, chúng ta bị tổn thất nặng nề."
Ôn Chước liếc nhìn tài liệu được gửi tới điện thoại của mình, sắc mặt vẫn lãnh đạm như trước.
Bóng trực thăng lướt qua một sa mạc rộng lớn, dần bay vào vùng đô thị, bê tông cốt thép đã không còn ánh sáng trước kia, nó đã bị bom đạn gột rửa nhiều năm trước, chỉ còn lại khung cảnh đổ nát.
Thấy thấp thoáng có thứ gì đó chuyển động trong đống tàn tích, các con ô tô bị vứt bên đường bị hất tung, chỉ nhìn thấy hai con quái vật gầy giơ xương đang cắn xé lẫn nhau.
Liên Vũ nghiêng người tựa vào kính cửa trực thăng, nhìn xuống cảnh tượng bên dưới.
Có lẽ là do nghe thấy tiếng động của trực thăng, vô số quái vật biến dạng lao ra ngoài, không ngừng đuổi theo, muốn kéo bọn họ từ trên không xuống.
"Đây là nhà em... không biết lúc nào mới sửa lại được." Liên Vũ dùng ngón tay khẽ chọc lên một khu dân cư cách lớp kính.
"Tốc độ sửa chữa tăng hàng năm. Có lẽ năm sau là cậu có thể về sống ở nhà mình rồi."
Hà Liễm ngồi đối diện Liên Vũ lên tiếng.
Liên Vũ bất lực mỉm cười.
Bay qua đống đổ nát này là đến một bức tường kim loại cao chọc trời, trong bức tường là một cảnh tượng hoàn toàn khác.
Trên các con đường cao tốc và cầu vượt nối nhau, có vô số ô tô đang đi, lúc tắc đường, còi xe vang vọng từng đợt.
Các toà nhà chọc trời có thể nhìn thấy ở khắp nơi như trước, trên màn hình LED ở trung tâm thương mại đang phát sóng tin tức về giảm giá và tuần lễ thời trang mùa này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!