Vệ Lăng thích chơi điện tử, đây là chuyện mà cả đại học Công Nghệ Liên Hợp đều biết.
Vệ Lăng rất được yêu thích, các sinh viên đều thích anh, nếu không có Ôn Chước trường năng lượng mạnh trấn áp, e rằng các sinh viên bám theo sau Vệ Lăng có thể xếp ba bốn vòng quanh sân trường.
Để được chơi đùa vui vẻ với Vệ Lăng mà không bị giáo sư Ôn hạn chế, do Lý Trường Thanh cầm đầu, nghe ngóng được trò chơi điện tử Vệ Lăng thích chơi nhất tên là "Hành Tinh Siêu Tốc", thế là hễ ai trong trường chơi điện tử đều đổ dồn vào trò này.
Mặc dù họ vốn không biết Vệ Lăng có thân phận gì trong trò này, cũng không biết anh cấp bao nhiêu, nhưng ngộ nhỡ gặp được thì sao?
Ví dụ Lý Trường Thanh, ID trong "Hành Tinh Siêu Tốc" là Thú Khổng Lồ Mệt Mỏi, đúng là rất "khổng lồ". Thiết lập trong trò chơi là đánh theo đội, ba người một phi thuyền, nhân vật của Lý Trường Thanh bị mắc kẹt trong chỗ ngồi không ra được.
Nhân vật của Trần Hiểu Phỉ có tên rất nho nhã, là "Công Chúa Sisi", nhưng Lý Trường Thanh ăn nói thiếu suy nghĩ, cứ gọi người ta là "Công Chúa Sissi", ngay cả tan học định hẹn gặp trong trò chơi, Lý Trường Thanh cũng gào lên trước mặt cả lớp: "Công Chúa Sissi— Tám giờ tối, gặp ở Tinh Vân Cuồng Bạo nhé!"
Công chúa Sissi: Biệt danh của nữ hoàng Elizabeth của Áo.
Cả lớp phá ra cười, Trần Hiểu Phỉ cáu đến nỗi có thể nhấc ghế lên đập cậu ta.
"Giáo sư Vệ vẫn ở đây đấy! Cậu giữ chút thể diện cho tôi được không?"
Lý Trường Thanh cười hì hì nói: "Chẳng phải tôi đang giúp cậu tạo cảm giác tồn tại trước mặt giáo sư Vệ sao? Đảm bảo thầy vừa vào trò chơi của cậu, nhìn thấy tên cậu, sẽ biết cậu là học trò cưng của thầy!"
"Phắn phắn phắn! Tôi là Công Chúa Sisi, không phải Công Chúa Sissi." Trần Hiểu Phỉ bực dọc nói.
Ngoại trừ nhóm Lý Trường Thanh, Vệ Lăng vừa tan học cũng chạy về chơi điện tử, có điều bạn... ch*ch... à, không đúng, đáng lẽ phải là bạn cùng đội cố định của anh là Dạ Đồng và Diệp Ngữ.
Trên một phi thuyền cài đặt ba vị trí, một phi công, nhìn tên biết ngay là người điều khiển phương hướng; một xạ thủ, phụ trách bắn pháo, và một người là thợ máy, phụ trách phòng thủ và sửa chữa.
Trong hầu hết mọi tình huống, đều là Vệ Lăng làm phi công, con người anh bẩm sinh phóng khoáng yêu tự do, thích nhất tung hoành trong mưa bom bão đạn, nhưng đồng đội của anh thì phải phản ứng cực mau, nếu không anh băng qua giữa bầy địch chỉ trong chớp mắt, xạ thủ còn chưa bắn pháo được điểm, cả đội sẽ toi công.
Ngược lại, làm thợ máy của anh thì đỡ phải lo nghĩ, vì tốc độ tay và não của Vệ Lăng rất nhanh, rất hiếm khi bị pháo hạng nặng hoặc đạn bắn trúng... Nhưng thế cũng có nghĩa là một khi bị bắn trúng, sẽ là lúc cả đội offline.
Khi tiếng chuông tan học vang lên, các sinh viên nhìn thấy Vệ Lăng sải bước bỏ đi nhanh như chớp.
"Ơ? Lúc nãy giáo sư Vệ vừa kể đến năm ấy thầy phân tích mẫu vật thiên thạch trên mặt trăng? Sau đó thì sao?"
Các sinh viên đều ngơ ngác.
"Sau đó... là tan học, giáo sư Vệ kệ luôn chúng ta rồi." Lý Trường Thanh thở dài.
Vệ Lăng vừa ra khỏi phòng học bèn gọi điện cho Dạ Đồng trong hành lang.
"Đồng Đồng, tôi hết tiết rồi, cậu thì sao? Cậu tan làm chưa? Tối nay nhất định chúng ta phải tìm một chỗ đệm êm ái, như thế ngồi cả đêm mới không mỏi lưng nhức eo... Ôn Chước? Tối nay Ôn Chước có nhiệm vụ, không quản lý được tôi đâu. Chúng ta có thể sướng cùng nhau đến khi trời sáng..."
Vệ Lăng mải nói, các sinh viên đi ngang qua đều ngẫm nghĩ giây lát, sau đó nhìn nhau.
"Tôi không nghe nhầm chứ? Lúc nãy có phải giáo sư Vệ vừa hẹn người ta đi... đệm êm ái? Còn làm cả đêm?"
"Không phải chứ? Giáo sư Vệ muốn ngoại tình?"
"Đừng mà đừng mà, giáo sư Vệ và giáo sư Ôn là cặp đôi chính thức trong lòng chúng ta đấy, vũ trụ có nổ tung thì họ cũng phải khoá vào nhau!"
"Nhưng giáo sư Ôn không có mặt mà, giáo sư Vệ đã bảo phải "sướng" đến khi trời sáng rồi."
"Tiên sư, hồ ly tinh bên kia rốt cuộc là ai?"
Cứ thế vô cớ trở thành "hồ ly tinh", Dạ Đồng làm một cú hắt xì cực lớn...
Ôn Chước lúc này đang phân tích một mẫu vật thiên thạch trong phòng thí nghiệm, cộng sự của hắn – Dương Mặc Băng – cực kỳ nhàn hạ ngồi bên cạnh lướt điện thoại, trên mặt là biểu cảm sung sướng trên nỗi đau của người khác.
"Giáo sư Ôn, tôi có một tin tốt, và một tin xấu muốn kể cho anh, anh nghe cái nào trước?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!