Trung tâm kiểm soát liên hợp sắp cử hành đại hội thể thao lần thứ 10, Vệ Lăng nhìn thông báo trên điện thoại, vô cùng thích thú. Anh sấn tới trước mặt Ôn Chước: "Này! Này! Trung tâm kiểm soát liên hợp sắp cử hành đại hội thể thao! Em cũng thuộc trung tâm kiểm soát liên hợp, có phải cũng được tham gia không?"
Ôn Chước đang nghiên cứu một cuốn sách dạy nấu ăn.
Đúng, không sai, là sách dạy nấu ăn.
"Tất nhiên là em có thể tham gia. Có điều, em tham gia sở trường gì?" Ôn Chước hỏi.
"Hả? Chạy nước rút, chạy bền, nhảy xa gì đó, em đều làm được mà."
Vệ Lăng nghĩ thầm, lẽ nào Ôn Chước không nhớ lúc họ cùng học đại học, đại hội thể thao toàn trường, Vệ Lăng giành cho lớp họ bao nhiêu giải nhất sao.
"Chạy nước rút em không phải đối thủ của Dạ Đồng, chạy bền em không phải đối thủ của Hà Liễm, nhảy xa em không phải đối thủ của Diệp Ngữ, các hạng mục khác... nên nói là bất cứ hạng mục gì, chủng lai bình thường đều thắng được em."
Ôn Chước công kích anh không hề nương tay.
Vệ Lăng sững sờ, mặc dù Angela không còn là mối đe doạ nữa, nhưng muốn chuyển hoá Angela hoàn toàn, vài năm vài chục năm gần như là không thể. Vậy nên rất nhiều chủng lai vẫn còn giữ năng lực trước kia, chỉ là suy giảm dần dần, nhưng thắng con người thì hoàn toàn không thành vấn đề.
"Ồ."
Vệ Lăng gần như tưởng tượng được lúc mình bị treo lên đánh, thằng nhóc Dạ Đồng sẽ có biểu cảm cường điệu ra sao, ngay cả Liên Vũ cũng sẽ vui vẻ hóng hớt.
"Có điều quan trọng là tham gia." Ôn Chước nói.
"Em không tham gia nữa đâu."
Làm phông nền thì có ý nghĩa gì.
"Cứ tham gia đi. Có một số hạng mục vẫn rất thú vị. Hạng mục thú vị mà người bình thường cũng có thể chơi cùng. Giáo sư Dương cũng sẽ chơi cùng."
Ôn Chước vừa dứt lời, Vệ Lăng bèn thấy hứng thú.
"Ơ? Hạng mục thú vị mà Tiểu Băng Băng cũng tham gia được? Hay hay hay! Em cũng muốn tham gia!"
"Em không muốn đi dạy các sinh viên chứ gì?" Ôn Chước tàn nhẫn vạch trần anh.
"Ôi chao, dạy có gì hay? Lý luận tri thức đều nằm trong sách, họ tự đọc cũng hiểu được mà! Mấu chốt nằm ở cách tư duy. Đại hội thể thao vẫn vui hơn! Sao đại học Công Nghệ Liên Hợp không có đại hội thể thao?" Vệ Lăng ngẩng đầu lên, tỏ ra tiếc nuối, "Nếu được chơi cùng các sinh viên trong đại hội thể thao thì hay quá."
"Đây là một ý tưởng hay." Ôn Chước gật đầu.
Vệ Lăng tưởng hắn chỉ nói suông mà thôi, không ngờ hắn lại nộp một đề xuất hàng nghìn chữ.
Đã ai thấy Ôn Chước đưa ra ý kiến gì đâu, hắn vừa có ý kiến, trung tâm kiểm soát liên hợp lập tức đồng ý, chấp hành.
Thế là, thành phố mới "Dawn" bắt đầu đại hội thể thao do trung tâm kiểm soát liên hợp và đại học Công Nghệ Liên Hợp cùng tổ chức lần đầu tiên, tên là "Đại hội thể thao Dawn".
Mặc dù cái tên này có phần quê mùa, nhưng các sinh viên rất vui.
Theo họ thấy, các quan chấp hành giống như các anh hùng siêu nhân, được thi đấu cùng đội họ thì thú vị biết bao.
Sau khi nghe nói về tin tức này, Lý Trường Thanh kiên trì vận động giảm béo một tuần, phá vỡ kỷ lục ba ngày mà cậu ta không thể vượt qua được.
Vệ Lăng nhìn kế hoạch hạng mục đại hội thể thao, phát hiện ngoại trừ nội dung truyền thống, có rất nhiều nội dung do chủng lai và các sinh viên lập đội tham gia, đến địa điểm thi đấu sẽ rút thăm chia đội.
"Cảm giác sẽ có bất ngờ." Vệ Lăng cười híp mắt.
Dương Mặc Băng đi ngang qua chỗ Vệ Lăng, thò đầu nhìn kế hoạch hạng mục trên điện thoại anh, bật cười: "Tôi biết nội dung nào phù hợp với cậu nhất."
"Nội dung nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!