Chương 11: Long vương đánh rắm rất oai!

Giám đốc trung tâm kiểm soát không lưu khẩn cấp ra lệnh cho các máy bay khác rời đường bay, cuối cùng cho cái máy bay này bình an hạ cánh.

"Chuyến bay này ghê gớm thật đấy! Cơ trưởng ngang ngược thật! Không thèm liên hệ với cả trung tâm điều phối? Muốn hạ cánh là hạ luôn?" Kiểm soát viên vô cùng bất mãn.

Giám đốc lau mồ hôi lạnh trên thái dương: "Trên chuyến bay này toàn là chuyên gia! Không được thất lễ!"

Thế nhưng sau khi nó hạ cánh, chẳng hề liên hệ với sân bay, cũng không đi đến chỗ đậu của mình, mà đứng giữa trung tâm sân bay chẳng buồn nhúc nhích.

"Thế là thế nào?"

Nhân viên hậu cần mặt đất của sân bay lái xe đến kiểm tra, cửa máy bay vẫn đóng chặt, không có bất cứ phản ứng nào.

Họ dựa sát cửa sổ máy bay liếc nhìn, giật mình đến mức suýt thì ngã nhào từ trên thang xuống đất.

Hành khách trong khoang máy bay đều dán sát ghế ngồi, ngẩng đầu như thể vô cùng đau đớn, mà trên người họ chẳng còn tí nước nào, như thể xác ướp nghìn năm từ quan tài bật dậy!

"Hả!! Mau thông báo cho trung tâm kiểm soát liên hợp! Thông báo cho trung tâm kiểm soát liên hợp!"Vệ Lăng lúc này đang nằm dí trên giường bệnh.

Anh biết trông bệnh nhân là việc đòi hỏi rất nhiều về kiên nhẫn và thể lực.

Trước khi lên đại học, bà nội của anh bị tụ máu não không cử động được, cả nhà luân phiên trực đêm trông bà, Vệ Lăng cũng trực một đêm, phải giúp bà lật người, chú ý truyền dịch, càng không cần phải nhắc đến việc giúp bà đi vệ sinh.

Sau một đêm, dù Vệ Lăng còn rất trẻ nhưng cũng có phần không chịu nổi.

Thế nhưng mấy ngày này, Ôn Chước vẫn luôn ở bên anh như thể không cần làm việc vậy.

"Hu hu... muốn gội đầu... cảm giác tóc rõ là bết..."

Ở cùng Ôn Chước trong một căn phòng một cách hài hoà như thế này, Vệ Lăng cảm thấy không thoải mái, dường như chỉ cần căn phòng đột nhiên yên tĩnh, anh sẽ nghẹn chết ngay vậy.

"Được, tôi gội đầu giúp cậu." Ôn Chước cụp mắt, bắt đầu xắn tay áo sơ mi lên.

"Đừng đừng đừng! Tớ nói thế thôi! Nói thế thôi!"

"Cũng nên gội đầu rồi."

Ôn Chước chẳng buồn nói thừa lấy một câu, xách thùng đi lấy nước nóng luôn.

"Tớ có thể bảo mẹ đến gội giúp mà... Thật đấy..."

Xin cậu đừng hầu hạ tớ nữa, tớ có tài đức gì đâu, lương tâm bất an lắm!

Vệ Lăng còn nhớ hồi đầu mình không giặt tất, bị Ôn Chước lạnh lùng nhìn chằm chằm ba phút liền, cuối cùng không còn cách nào đành phải cầm tất đi giặt.

Một Ôn Chước ưa sạch sẽ không chịu nổi bất cứ mùi gì như thế, lại giúp anh gội cái đầu đầy nhờn, Vệ Lăng cảm thấy rất sợ hãi.

Thế nhưng chưa được bao lâu, Ôn Chước đã xách nước nóng đến bên giường, lại xách một cái thùng khác đi lấy nước.

"Bố mẹ cậu có tuổi rồi, phải đỡ đầu cậu gội, sợ là họ không đủ sức."

Nói dứt câu, Ôn Chước liền kéo chăn của Vệ Lăng ra, bế cả người anh lên.

Vệ Lăng được hắn bế trong trạng thái tỉnh táo, sợ đến nỗi cả người suýt thì bay lên... đương nhiên anh như hiện tại thì run một cái cũng ghê lắm rồi.

"Cậu đừng..."

"Đừng sợ, không làm rơi cậu đâu."

Ôn Chước quỳ một gối bên giường, xoay ngang Vệ Lăng, sau đó chậm rãi đặt anh xuống, như thế đầu anh sẽ thò ra bên cạnh giường, mà chân của anh vừa khéo đặt trên cái ghế đối diện giường, cả người nằm ngang trên giường bệnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!