Chương 109: Ngoại truyện 10: So sánh việc khoe bồ trong quá khứ và hiện tại

Trước Tết năm đầu tiên học tiến sĩ, trưởng phòng cũ của Vệ Lăng là Lý Kiện Hỉ tổ chức một buổi tụ tập các bạn cùng phòng đại học.

Dương Chiếu Vinh đang ở tít nước ngoài, Hoàng Triển và Hùng Kiêu đang bận rộn làm việc đều kết thúc công việc đang dở dang.

Vệ Lăng chống cằm, nhìn Ôn Chước thay Âu phục, buột miệng nói: "Tiểu Tửu, bộ Âu phục này của cậu với bộ Âu phục lúc nãy gặp giáo sư có gì khác biệt?"

"Bộ này rộng hơn." Ôn Chước đáp.

"Ồ." Vệ Lăng nhìn trái ngó phải, nghĩ bụng rộng hơn thì sao?

Chân vẫn là cặp chân dài ấy, nhan sắc vẫn là vẻ lạnh lùng cấm dục ấy, chẳng có thay đổi gì sất.

"Nhưng mà, cậu gặp bọn Nhị Hỉ và Chiêu Dung Nương Nương, thay Âu phục làm gì? Mặc áo blouse phòng thí nghiệm đi gặp bọn nó, bọn nó cũng chẳng biết thưởng thức đâu." Vệ Lăng tặc lưỡi lắc đầu.

"Vì cậu." Ôn Chước nâng tay, lấy một chiếc đồng hồ đeo tay từ ngăn kéo ra đeo vào.

Ôi mẹ ơi, đẹp trai quá.

"Cái đồng hồ của cậu đẹp quá. Tiểu Tửu, cậu cũng biết cách ăn diện rồi sao?" Vệ Lăng cười híp mắt nói.

Ôn Chước đi tới, đong đưa đồng hồ trước mặt Vệ Lăng: "Đẹp không?"

"Òa, nhãn hiệu này tuyệt thật. Làm tôn cổ tay cậu rất nam tính đấy." Vệ Lăng chưa bao giờ keo kiệt lời khen người khác.

Chó mèo nhìn thấy Vệ Lăng cũng phải tươi cười.

"Cậu nhìn có thấy quen không?" Ôn Chước lại hỏi.

"Ừm... hơi hơi."

"Đây là do cậu tặng tôi vào sinh nhật tôi năm ngoái." Hai tay Ôn Chước chống trên tay vịn ghế của Vệ Lăng, hắn cụp mắt nhìn anh.

Vệ Lăng ngơ ngác, lập tức nhoẻn cười: "Tớ bảo mà! Sao cái đồng hồ này lại đẹp và hợp cậu thế, thì ra là tớ chọn. Giỏi quá!"

Ôn Chước ngoảnh mặt, nhìn Vệ Lăng đầy vẻ săm soi: "Cái đồng hồ này là do cậu mua lúc đang say rượu, hoặc là cậu bảo người mua hộ chọn bừa. Nếu không thì sao cậu không nhớ ra?"

Vệ Lăng vừa căng thẳng vừa chột dạ, hình như đúng là anh uống rượu say, tìm người mua hộ trên điện thoại.

Ôn Chước nhấc ngón tay, búng một phát lên trán Vệ Lăng, rồi tha cho anh.

Vệ Lăng thở phào nhẹ nhõm, vỗ lồng ngực mình.

Địa điểm tụ tập là một quán ăn khá bình dân.

Lúc Vệ Lăng và Ôn Chước tới, bốn người khác đã mở bia từ lâu, đang ăn lẩu tủy dê.

"Mấy thằng chó này, bổn soái còn chưa đến, các ngươi đã sắp khoắng sạch đáy nồi lẩu rồi!"

"Vẫn không biết ngượng à! Địa điểm chọn quán gần trường mình, cậu và Ôn Chước vẫn đến muộn thế, phạt rượu!"

Lý Kiện Hỉ lập tức mở hai chai bia nện xuống bàn, "Mỗi người một chai, nốc cạn chúng!"

Vệ Lăng không thoái thác, cầm một chai lên bắt đầu tu, chai còn lại thì cầm chặt trong tay, không định đưa cho Ôn Chước.

"Được lắm, Vệ Tiểu Lăng!" Bọn Dương Chiếu Vinh lũ lượt vỗ tay.

Uống cạn rượu phạt của hai người, Vệ Lăng bắt đầu gắp tủy dê.

"Vệ Tiểu Lăng, chậc chậc chậc, đã mấy năm rồi, bọn tôi lăn lộn trong xã hội, collagen mất dần, da thô ráp dần, năm tháng là con dao mổ lợn kề trên cổ bọn tôi — Nhìn cậu mà xem, vẫn nhẵn mịn như thế..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!