Vệ Lăng thích xem phim, hơn nữa gu phim khá dung tục, càng là phim mỳ ăn liền thì càng thích xem, hơn nữa còn thường xuyên đến rạp chiếu phim.
Phim mỳ ăn liền: Dịch thô là phim bỏng ngô, nom có vẻ hay nhưng chẳng có ý nghĩa gì, xem xong là quên tiệt chẳng có gì đọng lại.
Năm cuối nghiên cứu sinh, tình cờ bắt kịp phần cuối loạt phim điện ảnh mà Vệ Lăng thích, anh thật sự cực kỳ muốn đi xem.
Nhưng... chưa làm xong luận văn, chưa nộp được báo cáo.
Anh quay mặt vào máy tính, chân cứ rung mãi, một chốc lại đứng dậy uống nước, chốc thì dậy đi vệ sinh, ai không biết còn tưởng ngồi ghế bỏng cả mông cơ.
Lúc Vệ Lăng đã thất vọng với hiệu suất của mình, Ôn Chước bước vào, hai tay đút trong túi, kéo ghế ra, ngồi bên cạnh Vệ Lăng.
Vệ Lăng ghen tị với hắn lắm, vì lần nào Vệ Lăng chơi vui quên cả trời đất trong game, Ôn Chước cũng đang làm báo cáo học thuật. Mỗi lần Vệ Lăng sứt đầu mẻ trán chạy đua làm báo cáo và thí nghiệm, Ôn Chước đều đang chậm rãi uống cà phê, thi thoảng còn chõ đầu nói: "Chỗ này cậu làm sai."
Sau đó Vệ Lăng sẽ phải làm lại.
Vậy nên mỗi lần vào lúc này, Ôn Chước ngồi bên cạnh mình, Vệ Lăng sẽ thấy hơi sợ.
"Cậu còn chưa làm xong báo cáo thí nghiệm à?" Ôn Chước thờ ơ hỏi, hơn nữa trongtay còn cầm cà phê Americano tiêu chuẩn Ôn Chước.
"Chưa... để tớ chết đi..."
Trong lòng Vệ Lăng lầm bầm: Tám giờ tối uống cà phê, rồi không ngủ được mới hay, này thì giả ngầu!
"Còn hơn ba tiếng đồng hồ nữa." Ôn Chước giơ tay nhìn đồng hồ.
"Hơn ba tiếng nữa? Làm gì?" Vệ Lăng hỏi.
"Tôi mua vé xem phim lúc 12 giờ đêm, không phải cậu thích loạt phim đó sao?" Ôn Chước vắt chân, ngước mắt lên hỏi ngược.
Vệ Lăng sửng sốt: "Cậu? Cậu mua vé xem phim? Không thể nào?"
"Tại sao không thể?"
"Xem phim là việc lãng mạn biết bao?"
"Vậy trong lòng cậu, tôi là một người cực kỳ thiếu lãng mạn à?" Ôn Chước lại hỏi ngược.
"Trên mặt cậu viết bốn chữ "tôi không lãng mạn" kìa được không." Vệ Lăng ngoảnh đầu về viết báo cáo tiếp, hai giây sau, anh lại sấn tới trước mặt Ôn Chước, "Cậu mua vé xem phim thật à?"
"Mua rồi." Ôn Chước rút vé từ trong túi áo ra, cho Vệ Lăng liếc nhìn, rồi lại cất vào túi, "Nếu cậu không viết xong báo cáo, tôi sẽ đi một mình."
"Tớ viết, giờ tớ sẽ giải phóng sức mạnh từ thuở hồng hoang của mình!"
Vệ Lăng nhắm mắt vào hít sâu một hơi, lập tức trở nên tập trung, anh không đứng dậy đi uống nước hay đi vệ sinh nữa, cũng không nghịch điện thoại nữa, ngồi đó phân tích quy nạp dữ liệu thí nghiệm mãi, ngón tay múa như bay trên bàn phím.
Ôn Chước đứng đằng sau nhìn, lúc Vệ Lăng mắc lỗi, hắn sẽ bật ra tiếng "Hửm?" mang vẻ săm soi.
Trong sự thúc giục của phim ảnh và sự giám sát của Ôn Chước, Vệ Lăng hoàn thành báo cáo như một kỳ tích.
"Đi đi đi, chúng ta đi xem phim thôi!" Vệ Lăng kéo Ôn Chước định đi ra ngoài.
Nhưng Ôn Chước ngồi im tại chỗ không nhúc nhích.
"Đi thôi! Còn nửa tiếng nữa là phim mở màn rồi!" Vệ Lăng kéo Ôn Chước bằng cả hai tay, nhưng hắn vẫn không đứng dậy.
"Rốt cuộc cậu sao thế?" Vệ Lăng hỏi.
"Tôi chưa mua vé xem phim." Ôn Chước ngước mắt lên nhìn Vệ Lăng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!