Trước kỳ nghỉ hè năm ba đại học, trưởng phòng Lý Kiện Hỉ thu dọn phòng cực kỳ nghiêm túc.
Dọn mãi dọn mãi, áo hoodie của Vệ Lăng vắt trên thành giường rơi xuống.
Dương Chiếu Vinh bước tới, nhặt hoodie lên, bỗng lải nhải như phát hiện ra đại lục mới: "Các cậu mau nhìn này! Mau nhìn này! Vệ Tiểu Lăng có chuyện!"
Hoàng Triển đang cắt móng chân nghe thấy, vội vàng sấn tới.
"Theo kinh nghiệm của tôi, đây là dấu son." Hoàng Triển mỉm cười gian tà.
Dương Chiếu Vinh thở dài: "Chẳng cần kinh nghiệm, tôi cũng biết đây là dấu son. Hơn nữa còn là màu hoa đào sát trai thịnh hành nhất năm nay."
"Sao cậu biết? Tôi thấy màu son môi đều như nhau mà." Lý Kiện Hỉ hỏi.
"Ơ, các cậu muốn tán được bạn gái, tốt xấu gì cũng phải xem trang cá nhân của nữ sinh chứ? Màu này không chỉ cực kỳ ướt, mà còn tôn da trắng, là màu vô cùng cao cấp."
Dương Chiếu Vinh nhìn những người khác trong phòng ký túc xá, mọi người gật đầu lia lịa, nhất trí cho rằng Vệ Lăng có chuyện.
"Nhìn vị trí dấu son này là tưởng tượng được chuyện xảy ra lúc đó." Dương Chiếu Vinh lắc đầu đầy ẩn ý.
"Thế tôi hỏi tên thông minh nhất phòng chúng ta xem, " Hoàng Triển xách cái hoodie đó tới bàn Ôn Chước, hắn đang cầm một cái khăn nhỏ lau bàn, "Ôn Chước, dùng IQ gần 200, cũng có thể vượt quá 200 của cậu phán đoán xem, in dấu son môi này là chuyện thế nào?"
Ôn Chước liếc nhìn, cúi đầu lau bàn tiếp: "Tôi không suy đoán không có căn cứ."
"Đúng là nhạt nhẽo." Hoàng Triển ướm cái hoodie đó lên lưng, đưa mắt ra hiệu cho Dương Chiếu Vinh, "Chắc hẳn chuyện lúc đó là thế này—"
Hoàng Triển chống một tay ở mép bàn, tạo dáng trùm trong phim truyền hình thập niên 60, chỉ thiếu một điếu xì gà.
Còn Dương Chiếu Vinh thì dựa vào Hoàng Triển từ đằng sau, môi tình cờ in lên chỗ để lại dấu son đó, và nói một câu ớn vô cùng: "Vệ Lăng... anh có thích môi em không?"
Đúng lúc này, Vệ Lăng tình cờ ngậm một que kem, ôm bóng rổ bước vào.
Nhìn hai người họ ôm ấp nhau, que kem rơi xuống, Lý Kiện Hỉ nhanh nhẹn đón được, tiện thể nhét vào miệng ăn tiếp.
"Hai người... yêu nhau từ bao giờ thế? Ồ... không cần ngượng đâu, tiếp tục... tiếp tục đi..." Vệ Lăng tỏ vẻ như được làm mới tam quan.
Tam quan: Quan điểm nhìn nhận về thế giới xung quanh của con người, gồm quan điểm về thế giới, về cuộc đời, về giá trị.
Hoàng Triển và Dương Chiếu Vinh lập tức tách nhau ra.
"Vệ Tiểu Lăng, cuối tuần này các em gái khóa dưới khoa Báo Chí nhờ bọn tôi đi sửa máy tính hộ, cậu có đi cùng không?" Dương Chiếu Vinh đi tới hỏi.
"Hả? Tôi không đi đâu. Cuối tuần này tôi đi du lịch, với một em gái khóa dưới cực kỳ ngưỡng mộ tôi đó!"
Vệ Lăng vừa dứt lời, Hoàng Triển lập tức ụp cái hoodie đó lên đầu anh.
"Tên phản bội!"
"Im lặng thoát ly hàng ngũ FA!"
"Có phải cuối tuần này cậu sẽ mất tem không?"
Vệ Lăng gỡ hoodie xuống, ném trả họ: "Nói lung tung gì đấy, nội tâm của tôi thuần khiết lắm nhé."
Ai dè, có một miếng nylon nhỏ rơi từ trong túi áo hoodie ra ngoài.
Hoàng Triển nhìn cái bèn không chịu được: "Ô ô ô, ai vừa bảo nội tâm mình thuần khiết lắm nhỉ?"
"Đây là có người vào trường tặng! Sao cậu không nhìn túi của Dương Chiếu Vinh ấy! Tôi đảm bảo có cả vốc to."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!