Chương 10: Trồng mẫu đơn trên giường bệnh, gần chết vẫn còn mê hoa

Chỗ nào đó trong đáy lòng như thể bị điện giật, cảm giác tê dại lan tràn đến tận chân tóc.

Nhốt tớ ở nhà cậu là thế nào hả!

Vệ Lăng biết mình có hỏi tiếp thì Ôn Chước cũng sẽ không trả lời rõ ràng hơn.

"Chờ cậu khoẻ lại rồi tôi sẽ kể hết mọi chuyện cho cậu."

"Vậy... tớ có thể yêu cầu một chuyện được không?"

"Chuyện gì?"

"Cậu có thể bình thường trở lại không?"

Tấm đệm bên cạnh Vệ Lăng lõm xuống, là Ôn Chước dựa lại gần, chống một tay lên gối của anh.

"Tôi không bình thường chỗ nào?"

"..."

Vệ Lăng có thể cảm nhận được Ôn Chước ngay sát anh, bản thân bị hơi thở của hắn bao trùm, bị nó bao bọc hoàn toàn.

Cậu nghĩ bản thân cậu bình thường à? Ai có thể trực bên giường bệnh của bạn đại học suốt 24 tiếng đồng hồ chứ!

Vệ Lăng biết, dù cho bố mẹ mình cơ thể có kém thế nào cũng sẽ muốn ở bên con trai mình nhiều hơn, thế nhưng rất rõ ràng là thời gian Dung Lan và Vệ Quân đến thăm anh bị hạn chế.

Điều quan trọng hơn là, Ôn Chước chẳng hề nóng nảy tí nào này... có còn là Ôn Chước nữa không?

Trời sáng thì sợ nóng, trời mưa thì sợ lạnh, Vệ Lăng nghĩ lại thấy mình cũng rõ lắm chuyện, người khác đối xử tốt với mình, thế mà còn bới móc như vậy.

"Nếu tôi ở đây làm cậu thấy không tự do, thì tôi có thể ra ngoài." Ôn Chước lên tiếng.

Vệ Lăng bỗng dưng nhớ tới hồi học đại học, anh ra ngoài lên mạng chơi điện tử, trước khi đi còn bảo Ôn Chước đừng khoá cửa phòng kí túc, để đêm anh trèo tường về.

Kết quả rạng sáng Vệ Lăng trèo tường, phát hiện ra thùng rác để đặt chân đã bị người ta dời đi chỗ khác, anh ngồi trên bờ tường lên không được xuống chẳng xong, Ôn Chước đứng ngay dưới chân tường vươn tay ra cho anh.

"Cút xuống đây."

Giọng nói đó rõ là lãnh đạm, như thể phát hiện ra Vệ Lăng lén lút tích trữ tất bẩn chưa giặt trong phòng vậy.

"Cậu không phải lo lắng cho tớ, vẫn luôn đợi tớ đấy chứ?"

"Không xuống thì tôi đi đây."

"Tớ xuống! Xuống ngay!"

Mẹ ơi, lẽ nào phải giẫm lên tay Ôn Chước mà xuống? Cái hàng này có bệnh ưa sạch sẽ đó!

"Cậu muốn tôi giơ tay ra bao lâu nữa?"

"Ngay đây! Ngay đây!"

Đây là Ôn Chước có tình người nhất tồn tại trong năm tháng đại học của Vệ Lăng.

Nếu như lúc này Ôn Chước rời khỏi phòng bệnh thật, có phải hắn sẽ đứng cạnh tường đợi anh, giống như đêm hôm đó?

"Không cần đâu, cậu ở trong phòng là tốt lắm. Nếu không có mình tớ thì sợ lắm."

"Được."Ở một nơi hoang vu, có một toà nhà như lô cốt phản chiếu lại ánh nắng. Vách tường như bị nứt ra do gió cát thổi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!