Chương 17: (Vô Đề)

11

"Tối qua anh ta lại đến à?" Đường Viễn Chi hỏi với vẻ mặt không vui.

"Tối nay anh phải ở lại chăm sóc, ngủ sofa." Sớm biết thế này hôm qua anh đã không về rồi.

Hạ Vân Yên ôm trán. "Không cần đâu."

Đường Viễn Chi trước sau vẫn kiên trì, Hạ Vân Yên nói gì cũng vô dụng, dứt khoát mặc kệ anh ta. Anh ta muốn ngủ sofa, cô còn có thể nói gì được nữa.

Đường Viễn Chi ghen tức nhìn giỏ hoa quả trên bàn, càng nhìn càng tức. Thế là anh đứng dậy, cầm lấy giỏ hoa quả, hỏi chiếu lệ: "Có muốn ăn hoa quả không?"

Hạ Vân Yên lần đầu tiên thấy bộ dạng này của Đường Viễn Chi, bật cười, trêu chọc nói: "Vậy ăn một quả táo đi, anh gọt cho tôi nhé?"

Đường Viễn Chi trừng mắt, hừ lạnh một tiếng, bưng giỏ hoa quả đi ra ngoài. Không lâu sau, anh ta lại bưng hai giỏ hoa quả trở lại. Một giỏ giống hệt giỏ Bạc Kỳ mang đến hôm trước, giỏ còn lại thì toàn là táo. Đường Viễn Chi mở giỏ hoa quả ra, lấy hai quả táo: "Anh gọt cho em."

Hạ Vân Yên lần đầu tiên cảm thấy anh ta lại có thể trẻ con đến vậy.

Đêm đó không nói chuyện ổn thỏa, Bạc Kỳ vẫn đến. Đường Viễn Chi vừa hay về công ty xử lý công việc, hai người không chạm mặt nhau.

Hạ Vân Yên coi như không nhìn thấy anh, tiếp tục làm việc của mình, chỉ hy vọng anh tự ngồi một lát rồi đi. Ai ngờ được, anh ngồi suốt cả buổi chiều.

Lúc Đường Viễn Chi làm xong việc quay lại, nhìn thấy cảnh Hạ Vân Yên đang làm việc của mình, còn Bạc Kỳ thì ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng lại vô tình liếc qua cô.

Đường Viễn Chi tức đến ngứa răng, hít sâu một hơi rồi bước vào. Anh cố tình chọn hoa quả trong giỏ.

"Sao không ăn hoa quả, đồ anh mua không ngon à?"

Hạ Vân Yên nghe thấy tiếng anh ta liền ngẩng đầu, vừa hay nhìn thấy gương mặt âm trầm của Bạc Kỳ.

Bạc Kỳ cười lạnh: "Ngày mai phẫu thuật phải nhịn ăn, đây là kiến thức phổ thông."

Đường Viễn Chi đương nhiên biết, anh ta cố ý đấy.

Hạ Vân Yên thầm thở dài trong lòng. 

"Bạc Kỳ, anh về đi."

"Ít nhất hôm nay hãy cho anh ở lại." Mặc dù chỉ là tiểu phẫu, Bạc Kỳ vẫn rất lo lắng.

Hạ Vân Yên: "...."

Đường Viễn Chi nhìn thấu sự bất lực của Hạ Vân Yên, sa sầm mặt nhìn Bạc Kỳ: "Ra ngoài chúng ta nói chuyện."

Bạc Kỳ không nói gì, đứng dậy, hai người cùng nhau đi ra ngoài.

Một lúc lâu sau, Đường Viễn Chi một mình quay lại, khớp ngón tay trái hơi đỏ lên.

Hạ Vân Yên liếc nhìn: "Anh đánh anh ta rồi?"

Cô không hỏi thì thôi, vừa hỏi Đường Viễn Chi càng thêm buồn bực. Đường Viễn Chi bảo Bạc Kỳ đi, anh ta sống chết không chịu đi. Vừa nhìn thấy anh ta là Đường Viễn Chi lại nhớ đến những vết thương Hạ Vân Yên phải chịu, những vết sẹo còn lưu lại, anh ta liền ra tay.

Nhưng Bạc Kỳ cứ đứng im chịu mấy cú đấm của anh ta, cũng không hề hé răng, mãi đến khi Đường Viễn Chi nói anh ta ở lại đây, cô sẽ tâm trạng không tốt, ảnh hưởng đến phẫu thuật, anh ta mới chịu đi. Không biết phải diễn tả thế nào, tóm lại là bây giờ anh ta đang tức sôi máu.

"Không cần phải ra tay đâu." Hạ Vân Yên khẽ nói.

Đường Viễn Chi có chút tủi thân: "Em xót anh ta?"

"Tôi là sợ anh bị anh ta ăn vạ thì có."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!