Chương 214: Giấy note của Tô Thụy Hi

Ý của câu "lại đây" mà Tô Thụy Hi nói chính là muốn cô nàng nằm trong vòng tay của cô. Tôn Miểu khẽ "ừm" một tiếng, thuận tay tắt đèn ngủ, rồi chui vào trong vòng tay ấy.

"Miểu Miểu vất vả rồi, ngủ sớm một chút nhé."

Vòng tay của Tô Thụy Hi vừa ấm áp vừa mềm mại. Ban đầu Tôn Miểu không buồn ngủ lắm, nhưng nghe cô ngáp, lại nghe tiếng tim đập đều đặn, mí mắt cô nàng cũng dần trĩu xuống. Người ta nói ngáp sẽ lây, Tôn Miểu cũng ngáp theo, vô thức rúc sâu hơn vào lòng cô, rồi nhắm mắt lại.

Sáng hôm sau, Tôn Miểu không biết Tô Thụy Hi rời đi từ lúc nào, chỉ là khi tỉnh dậy thì bên cạnh đã trống. Cô nàng không kìm được mà vươn vai, cầm điện thoại lên nhìn thì đã 10 giờ rưỡi. Vội vàng bật dậy, cô nàng thấy trên bàn ăn dưới nhà có phần ăn sáng được dì giúp việc chuẩn bị sẵn, bên cạnh còn có một tờ giấy.

Nhìn nét chữ thì biết ngay là Tô Thụy Hi để lại. Trên đó viết rằng thấy cô nàng ngủ say quá nên cô không nỡ gọi, buổi trưa không cần chuẩn bị cơm cho cô vì cô có buổi tiệc tiếp khách. Cuối tờ giấy còn kêu cô nàng yên tâm nghỉ ngơi.

Vài dòng ngắn ngủi mà lòng Tôn Miểu đã thấy ấm áp.

Cô nàng nhớ lần trước Tô Thụy Hi đã nói, tất cả giấy note mà cô nàng để lại, cô đều cất trong một cái hộp thiếc. Thế là Tôn Miểu nghĩ, giấy note mà Tô Thụy Hi để lại cho cô nàng, cũng phải có một cái hộp riêng để lưu giữ. Cô nàng ăn sáng xong, dọn dẹp sơ, lau tay sạch sẽ, rồi đi tìm một cái hộp thiếc xinh xắn.

Cô nàng biết hộp thiếc của Tô Thụy Hi để ở đâu, và dự định sẽ đặt hộp của bản thân bên cạnh hộp của cô.

Hớn hở, cô nàng nhét tờ giấy vào hộp rồi ôm nó đến "góc báu vật" của Tô Thụy Hi, thực ra chỉ là cái tủ ngay cửa bên hông gara. Mở ngăn kéo ra là thấy.

Hộp thiếc của Tô Thụy Hi cũng rất tinh xảo, Tôn Miểu len lén mở ra thì phát hiện cô làm còn chu đáo hơn cô nàng nhiều. Nếu cô nàng chỉ đơn giản nhét giấy nhắn vào hộp, thì Tô Thụy Hi lại để tất cả vào một quyển album vuông vắn gọn gàng, mỗi trang đều kẹp một tờ giấy note mà cô nàng viết. Dưới mỗi tờ còn ghi rõ ngày tháng cụ thể.

Từng tờ một, từng ngày một, rõ ràng rành mạch.

Không phải ngày nào Tôn Miểu cũng viết giấy note cho Tô Thụy Hi, nhưng từng tờ một đều được cô cẩn thận cất giữ.

Có thể đó là tính cách làm việc đâu ra đó của Tô Thụy Hi, nhưng quan trọng hơn là sự để tâm. Tôn Miểu chợt thấy xấu hổ vì bản thân chưa được như vậy. Đặt hộp của Tô Thụy Hi về chỗ cũ, cô nàng lấy cuốn sổ ghi chép bỏ không ra.

Cô nàng kẹp tờ giấy note vào trong và ghi chú ngày tháng nhận được ở khoảng trống bên cạnh.

Cuốn sổ của Tôn Miểu hơi cũ, lại đã dùng khá nhiều trang. Với cô nàng, sổ ghi chép rất quan trọng, dù trong điện thoại đã được Tô Thụy Hi đã làm sẵn bảng biểu, cô nàng vẫn thấy sổ tay cần thiết.

Từng dòng, từng con số nhỏ là hy vọng để cô nàng bám trụ trong một thế giới không gốc rễ. Và bây giờ, cô nàng kẹp thêm một hy vọng khác vào, nâng niu cất vào hộp thiếc, đặt bên cạnh hộp của Tô Thụy Hi.

"Hi hi." Tôn Miểu vô thức nở nụ cười ngốc nghếch, vỗ nhẹ hộp thiếc rồi yên tâm ra ngoài mua nguyên liệu cho bữa tối.

Lúc ăn tối, Tôn Miểu không nhắc chuyện Tô Thụy Hi đừng chờ cô nàng, mà cô cũng không nói gì thêm. Chỉ là trước khi cô nàng ra khỏi nhà, Tô Thụy Hi hôn nhẹ lên môi cô nàng và dặn:

"Em đi đường cẩn thận, tối về cũng chạy chậm thôi, an toàn là trên hết."

"Dạ!"

Tôn Miểu vẫy tay, hối Tô Thụy Hi lên lầu ngủ sớm rồi mới lái xe đi.

Cuối tháng Bảy, dù đã hơn 9 giờ tối nhưng trời vẫn oi bức. Lúc chạy xe thì còn có chút gió, nhưng dừng lại là nóng hầm hập, đến mức đứng không bao lâu đã đổ mồ hôi. May mắn là dọn quầy ở công viên nhỏ, nhiều cây xanh nên mát hơn nơi khác đôi chút.

Dầu trong chảo sôi sùng sục, dù đun bằng bếp từ nhưng hơi nóng vẫn bốc thẳng vào mặt, khiến Tôn Miểu đổ mồ hôi.

Hôm nay cô chủ quầy trà chanh không tới, không ai bán nước. Nhưng khách cũng khéo, ai cũng tự mang đồ uống. Không có hội người cao tuổi, bộ đôi hiphop và ya

-bi lại trở thành khách quen số một.

Cô gái hiphop thấy Tôn Miểu đổ mồ hôi nên nói:

"Dạo này càng ngày càng nóng. Nếu không vì xiên chiên của cô chủ Tôn đây thì giờ này chắc chắn tôi đã ngồi lì trong phòng máy lạnh rồi."

"Ừm." Cô gái ya

-bi gật đầu, không rõ đồng ý câu nào. Rồi cô ấy mở chủ đề mới:

"Nghe nói nóng thế này là vì trước đây chúng ta đang ở cuối Kỷ Băng Hà nhỏ, giờ mặt trời hoạt động mạnh trở lại, coi như trở về mức bình thường. Trước kia mới là bất thường."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!