Chương 9: (Vô Đề)

Tức thì tất cả mọi người dời toàn bộ chúýđặt trên người ta, ngay cả Khổng Văn cũng kinh ngạc nhìn về phía ta.

Xem ta đi!

Ta không muốn chơi cái trò biến thái với ngươi!

Khó chịu thì sẽ không chịu! Không nhẫn nhịn được thì sẽ không nhẫn nữa!

Trưởng phòng Marketing sớm bị dọa ngậm chặt miệng đứng đơ ra tại chỗ.

Bất quá hắn cũng là phần tử tinh anh của công ty, nhanh chóng lấy lại tinh thần, đẩy đẩy cặp kính gọng vàng lên sống mũi, khó xử nói:

"Trợ lýĐoạn, tuy rằng năm nay lợi nhuận sản phẩm cũng không tăng trưởng được như mong muốn, nhưng so với năm ngoái cũng tương đương…"

Tăng trưởng hay không tăng trưởng liên quan gìđến ta!

Ta khóc càng lớn tiếng!

Đảm bảo trên toàn thế giới không có hội nghị tổng kết cuối năm nào có chuyện như vậy. Tất cả mọi người há hốc miệng nhìn ta oa oa khóc lớn, rối tinh rối mù không biết phải làm sao.

Lấy vị trí công việc của ta hiện nay —– trợ lýđặc biệt của tổng giám đốc, quả thật cũng không ai dám đứng ra ngăn ta khóc.

Ta hướng Khổng Văn càng khóc to hơn. Hắn chắc chắn đã biết ta đang định chơi cái gì, vẫn rất hứng thú dựa lưng vào ghế da sau lưng, chờđợi màn tiếp theo.

Ta lại càng sinh khí. Được lắm! Đã không làm thì thôi, đã làm phải làm đến cùng.

Ta đứng lên, bắt đầu giải khai dây lưng.

Ta mặc kệ! Ngươi không đểý bất cứ cái gì thì việc gì ta phải đểý!

Ta hiện tại sẽ giải quyết cái gì làm ta không thoải mái, đây mới là cái ta muốn!

Đến lúc này, Khổng Văn mới kích động đứng lên.

Đoán được ta sắp làm cái gì, Khổng Văn lập tức thay đổi sắc mặt, vươn lại chỗ ta, trước toàn bộ quản lý trưởng phòng công ty, ấn ta ngồi xuống ghế.

"Trợ lýĐoạn không khỏe, cuộc họp tạm thời dừng tại đây!"

Một bàn tay thừa lúc mọi người không chúý vòng ra sau lưng ta, tay còn lại ra vẻ quan tâm sờ sờ cái trán. Khổng Văn nhìn bao nhiêu cái miệng đang há hốc nhẹ nhàng nói.

Ngươi mới có bệnh!

Ta đỏ rần mặt, đáng tiếc bàn tay Khổng Văn đằng sau siết ta đau quá, ta mới không lớn tiếng mắng ra.

"Nga, hóa ra là sinh bệnh!"

"Trợ lýĐoạn cúng thật là… không khỏe còn đi làm"

………………………..

Mọi người đều bừng tỉnh đại ngộ, lục tục dọn đồ ra ngoài. Kì thực ta rõ ràng, bọn họđối với ta cùng Khổng Văn là cái quan hệ gìđều biết qua qua.

Chẳng thế mà chẳng ai đòi gọi bác sĩđến cho ta, là có thểđoán được.

Ta cũng chẳng quan tâm, vì ta có bệnh đâu a

"Đau quá a!" Phòng họp thoáng đãng giờ chỉ còn lại hai người chúng ta, ta cau mày, ủy khuất kêu lên.

Khổng Văn xanh mặt, buông tay ra, trầm giọng hỏi:" Vừa rồi ngươi định làm gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!