Chương 8: (Vô Đề)

Âm thanh thanh thúy của trợ lý thứ hai của Khổng Văn vang lên bên ngoài cửa. Người này cùng ta chung một vị trí, nhưng thực sự là một người có năng lực a

"Tổng tài, hội nghị sắp bắt đầu. Các quản lý cùng trưởng phòng đã có mặt đầy đủ"

Hô… Ta cẩn thận nhẹ nhõm thở ra một hơi.

Khổng Văn không cam lòng ngắm ngắm ta. Hừ hừ, ta đảm bảo là hắn đang nghĩ ra cái gìđó xấu xa để chỉnh ta.

"Đã biết. Ta lập tức đến ngay"

Giọng nói uy nghiêm nam tính truyền ra ngoài. Ta biết, cuối cùng cũng tránh được một lần. Tạm thời thếđã, tính sau.

Ta ngàn vạn lần mong Khổng Văn rời đi nhanh nhanh. Mắt to vẫn mở nhìn hắn không chớp mắt.

Khổng Văn lấy trên bàn lên một tập văn kiện, bỗng nhiên đi đến bên người ta, nắm lấy khuỷu tay ta kéo ta ra cửa.

"Ai! Khổng Văn"

Ta há to miệng. Hắn hắn hắn….. sẽ không chộp ta tới cuộc họp chứ? Ta mỗi lần họp đều ngủ gà ngủ gật, Khổng Văn đãđặc cách miễn cho ta tất cả các cuộc họp buồn ngủđó rồi cơ mà.

Hắn liếc ta một cách nghiêm khắc: "Hôm nay hội nghị tổng kết cuối năm, ngươi cũng phải đi nghe!"

Hội nghị tổng kết cuối năm với ta thì có quan hệ gì?

Ngươi chính làđang khi dễ ta!

Ta bám chặt lấy khung cửa, ai ai cầu: "Ít nhất….. Ít nhất ngươi để cho ta đi WC một chút chứ!"

"Muốn lấy nó ra?! Không được!" Khổng Văn tàác cười cười, cắn cắn vành tai ta, nhẹ giọng nói:

"Vì trong cơ thể ngươi có cái đó, nên ta muốn mang ngươi vào cuộc họp giải buồn ấy mà….."

Ta ngây người một lúc mới hiểu rõ chủý biến thái trong đầu của hắn.

"Không đi! Ta không đi!" Ta cố sống cố chết bám chặt vào cánh cửa phòng tổng tài, mặc kệánh mắt của nhân viên công ty.

Hắn cư nhiên còn uy hiếp ta, ở bên tai ta hung tợn nói: "Cứ nháo nữa đi, tối nay về nhà sẽ không dễ chịu, lúc đó đừng có cầu xin ta tha thứ…"

Ta kinh sợ liếc hắn, hảo ủy khuất!

Rút cục ai nháo?

Thật đáng ghét!

Luôn khi dễ ta…..

Nhưng làánh mắt của Khổng Văn thật lợi hại, ta bị nhìn đến mức nội tạng trong bụng đập bang bang, đành không cam lòng buông cánh tay đang giữ chặt khung cửa ra.

"Ngươi… ngươi tổ chức nhanh nhanh lên một chút được không?" Ta giật giật ống tay áo hắn….. một trăm vạn lần….. hệt như con cừu non…..

Tựa hồ như bộ dáng cừu non này không còn tác dụng, hắn càng ngày càng phớt lờ ta.

Hắn không có trả lời, dắt ta bước đi. Bên ngoài nhìn thấy là hình ảnh một tổng giám đốc phong độ vô cùng quan tâm chăm sóc đến cấp dưới và trợ lý cùng nhau đi đến phòng họp đãđầy đủ người.

"Ngươi ngồi ởđây!" Không nói không rằng trừ câu đóđặt ta ở chỗ gần hắn nhất.

"Tổng tài.."

"Tổng tài.."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!