Cho tới tận ngày hôm nay, nước mắt ta vẫn ngày ngày sum họp cùng đồng bọn.
Khổng Văn khi dễ ta, ta khóc. Khổng Văn không khi dễ ta, ta cũng khóc.
Dù sao, hắn vẫn luôn thích bộ dáng nước mắt lưng tròng của ta, đúng không?
Ngươi hỏi ta có hạnh phúc không ư?
Ta phi! Phi phi phi! Suốt cả ngày phải lo đối phó với một con sắc lang tùy thời động dục. Khi dễ người ta suôt bốn năm đại học, tốt nghiệp xong đi làm lại làông chủ của ngươi, lúc nào cũng khắc khắc không rời khỏi ngươi, nắm giữ ngươi, sở hữu nhược điểm của ngươi, làđồ *** thú… Ngươi bảo ta có hạnh phúc không?
Ta và hắn cùng nhau, cũng là bởi vì ta lo hắn tìm lập phương một tá bạn gái mà gây họa, hủy diệt hi vọng tương lai đất nước mà thôi a
Cho nên, đừng tưởng ta không li khai hắn, lại đừng cho là ta yêu thích hắn. Hiểu hay không?? Không hiểu ta bảo Khổng Văn đến giáo huấn ngươi…
Hắc hắc… Khổng Văn đến giáo huấn ngươi khi dễ ta, hắc hắc…
Mặc tây trang hàng hiệu, nhưng vô luận thế nào cũng không che được gương mặt búp bê của ta, thật giống tiểu oa nhi a Đôi mắt nhấp nháy phát ra ánh sáng, bước ra khỏi cửa thang máy, bước đến cửa phòng dành riêng cho trợ lý tổng tài.
Văn phòng của ta a có hai cửa. Một cửa thông ra ngoài hành lang, còn một cửa thì thông trực tiếp vào văn phòng tổng tài.
Không hay ho gì đâu Đoạn – cũng chính làĐoạn trợ lý ta đây, trải qua một thời gian dài rèn luyện, mới được làm trợ lý cho tổng giám đốc đang ngồi trong phòng bên kia a Nhưng là, căn cứ vào tình thế trước mắt này, ta nghĩ bao nhiêu hi sinh của ta đểđược ngồi vào vị trí này là công cốc hết, thật bất hảo ở chố tổng tài kia chính là tên Khổng Văn đáng ghét kia.
Hắn thủy chung là khắc tinh của ta
Thật hoài niệm thời Đại Học, khi đó ta và hắn vẫn được coi là ngang hàng đi Không giống như hiện tại, hình như ta bị hắn dưỡng thành con cún con ngoan ngoãn tùy ý hắn gọi đến gọi đi.
"Buổi sáng tốt lành, Trợ lýĐoạn" Thư kí mới đến được hai ngày Tiểu Dung tiểu thư cho ta một nụ cười chói mắt, lại dúi vào tay ta một ly cà phê nóng hầm hập: "Cà phê ngươi thích đây"
"Cà phê?" Ta vội vàng lui ra, nhìn cốc cà phê như là nhìn thấy khủng long thời tiền sử, kinh hoàng tránh nàng, còn cả cốc cà phê của nàng.
Nhìn thấy ta như thế, Tiểu Dung tựa hồ không biết đã làm gì sai, ủy khuất kéo ngay nụ cười xuống, xụ mặt đem cà phê cho ta đặt trên bàn.
"Ta làm sai gì ư?"–Ăn nói nhẹ nhàng của một cô gái gia giáo.
"Không có! Không có!" Ta vội vàng giải thích, vẫn cẩn thận tránh xa nàng cùng cốc cà phê.
Tiểu Dung Tiểu Dung, ta xin lỗi, đừng trách ta không có lễ phép. Ai kêu ngày hôm qua ngươi tốt bụng cũng đưa cà phê cho ta, lại bị tên quái vật Khổng Văn kia trông thấy.
Ông chủ mới của ngươi là khủng bốđại vương ghen tuông đấy, ngươi biết không?
Ngươi không biết, nhưng ta biết a
Hắn hôm qua giáo huấn ta cảđêm. Nói ta với ngươi tán tỉnh nhau, ta hảo thảm a
Cho đến bây giờ, cả người ta không chỗ nào là không đau nhức …
Dù sao để hắn thấy ta và ngươi cùng một chỗ, ta sẽ không được tốt đẹp gìđâu.
"Trợ lýĐoạn, ta làm sai cái gì? Ngươi nói cho ta biết đi?" Biểu tình vô tội làm ta tưởng nhưđã làm chuyện xấu xa với nàng.
Ta biết là ngươi sợ hãi sẽđánh mất công việc vất vả mới tìm được, không phải sợ, ta thoạt nhìn quyền cao chức trọng dưới một người trên nghìn người thế thôi, chưa thực ra một chút thực quyền cũng không có, không phải chỉ vìđắc tội một chút với ta liền bị dọa thành như vậy đâu.
"Ngươi làm việc tốt lắm! Thật sự tốt, thật mà!" Ta cười cứng ngắc an ủi nàng —– kì thực người cần an ủi ởđây là bản thân mới đúng.
Ngươi đi nhanh đi, ta thực sự là mệt chết đi đây, đứng không được, thầm nghĩ ngồi trên ghế nghỉ ngơi một chút.
Nhưng là trước khi ngồi xuống, nhất định phải đem cái thứđồ chơi chán ghét tên Khổng Văn biến thái kia đêm qua đặt trong người ta rút ra.
Đi mau a
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!